[Thần Giám] Quyển 5 – Chương 7: Giếng

QUYỂN 5: TÁI CHIẾN ĐÔNG SƠN ĐỆ NHẤT

Chương 7: Giếng

jun-sun-3

(Artist jun sun)

Điểm Thúy môn cứ như vậy lặng lẽ biến thành Điểm Thương môn. Các môn phái khác ở Đông sơn khi biết chuyện đều thấy hơi khó tin, họ chỉ thấy cựu chưởng môn không có khí phách.

Sau khi thay tên đổi họ, Điểm Thương môn gần như lập tức nhận được thiệp chúc mừng từ Xuy Tuyết lâu, thiệp từ những môn phái nhỏ lân cận cũng lục tục đến. Thế nhưng Chính Khí tông và Thiên Hải sơn, hai môn phái có thể nói là tin tức nhanh nhẹn, đến giờ vẫn chưa thấy đả động gì, e là đã sinh biến rồi.

Khi Lạc Viễn Thương xong xuôi mọi việc đã là vài ngày sau, thời gian này nhân số Điểm Thương môn giảm mạnh, nhưng lực hướng tâm tăng cường mạnh mẽ. Sau khi tái tổ chức, Điểm Thương môn gần như dựa theo lý tưởng của Lạc Viễn Thương mà thành lập.

Hiện tại gã đã hoàn thành xong công việc bên ngoài, đến lúc phải cân nhắc tới hai vị thần phật đang cư ngụ ở đây rồi. Đừng chỉ thấy Đường Thời tu vi không cao, tên này lúc Luyện Khí kỳ đã có thể giết chết tu sĩ Trúc Cơ kỳ, đến khi Trúc Cơ rồi thì xử cả đám Trúc Cơ luôn. Sau mấy năm, giờ hắn lại đi cùng đại đệ tử Tiểu Tự Tại Thiên, xác thật không tầm thường. Thậm chí gã còn thấy đối phương vừa ra tay đã diệt luôn một tu sĩ ngang cấp…

Một Đường Thời như thế, nhất định không thể coi thường.

“Cốc cốc…”

Gã gõ cửa tiểu viện, nhìn thấy Đường Thời và Thị Phi thế mà đang ngồi đánh cờ, Lạc Viễn Thương thiếu chút bật cười: “Nhị vị đúng là an nhàn thư thái, đối với tu sĩ, đánh cờ chính là kiểm tra tinh thần lực và khả năng mưu lược, hoặc là so tu vi gì đó, nhị vị chơi cờ chẳng phải là lãng phí thời gian à?”

Sao Đường Thời lại không biết chứ? Chỉ là hiện giờ nhàm chán quá, hắn và Thị Phi đành vừa chơi cờ vừa nói chuyện liên quan giữa Tiểu Tự Tại Thiên và thứ phía sau núi thôi.

Nhưng mà đa số là Đường Thời nói, Thị Phi thỉnh thoảng đáp vài câu, Đường Thời lại cảm thấy tự lảm nhảm một mình cũng không thành vấn đề.

Lạc Viễn Thương mấy ngày nay không thấy đâu lại bỗng nhiên xuất hiện, chứng tỏ là có việc phải làm rồi.

“Lạc sư huynh… không, giờ là Lạc chưởng môn chứ, giờ ngươi xong việc rồi, có thể bàn chút chuyện ‘hợp tác’ giữa chúng ta được chưa?”

Tẩy Mặc các cho Đường Thời kỳ hạn là trước hội Tứ Phương Đài, từ giờ tới đó vẫn còn xa, chỉ cần Đường Thời có thể trở về, nghi thức họa thường sẽ hoàn thành trước hội Tứ Phương Đài thôi. Nhưng rời Tẩy Mặc các đã lâu, hắn cảm thấy về sớm một chút vẫn tốt hơn. Hắn thiếu thời gian bế quan lâu dài…

Dù sao giờ cũng đã là Kim Đan kỳ, đám tu sĩ lợi hại đều bế quan nhiều năm, dài thì chừng mấy chục đến trăm năm, đắm chìm trong cảnh giới lĩnh ngộ, mà thời gian Đường Thời tu luyện luôn rời rạc, tích lũy từng chút từng chút mà thành, như vậy có ưu điểm là hắn đặc biệt có khả năng chiến đấu, nhưng nhược điểm là— dễ cáu kỉnh và bốc đồng.

Bây giờ nhàn rỗi ngồi đánh cờ với Thị Phi, khiến hắn cảm thấy ngồi không yên, đây chẳng phải dấu hiệu tốt gì.

Hắn tính đánh xong trận này, rồi trở về sửa lại đạo lộ, nên mới hỏi Lạc Viễn Thương như thế.

 Hỏi câu này cũng đúng ý Lạc Viễn Thương, không tới mấy ngày nữa là đến Đông sơn đại hội, họ nhất định phải thăm dò một chuyến.

“Nếu nhị vị đã ở đây, thì ta cũng nói thẳng. Mục đích của ta là Đông sơn đại hội, diệt trừ Chính Khí tông hoặc Thiên Hải sơn, định ra ba vị trí tại Đông sơn đại hội.”

Quả nhiên…

Suy nghĩ của Đường Thời cũng không khác mấy với lời Lạc Viễn Thương.

Hắn vuốt ve bụng ngón tay, bấm đến trắng bệch, ánh mắt u ám, tỉnh bơ nhìn Thị Phi, chỉ thấy y nhìn bàn cờ, lông mi khẽ động.

Đường Thời nói: “Ta và Chính Khí tông có thù, bọn chúng từng phát lệnh truy nã ta, năm đó cũng có đủ loại nhân quả, ta mang thù, nhân quả trong đó dù sao cũng phải phân giải phần nào. Chẳng qua, ta với Tần Khê của Thiên Hải sơn từng có giao ước, hắn không muốn ta đặt chân đến Thiên Hải sơn nữa, ta cũng đáp ứng rồi.”

Đây vẫn là lần đầu Lạc Viễn Thương nghe Đường Thời nhắc đến chuyện này, thậm chí cả Thị Phi cũng chưa từng nghe nói.

Tân Khê, hiện giờ là tấm gương của đệ tử Thiên Hải sơn, gần như có thể xác định người nọ sẽ là chưởng môn kế tiếp rồi, là nhân vật xấp xỉ Lạc Viễn Thương. Lúc trước Đường Thời đi mười tám cảnh Tiểu Hoang, Tần Khê cũng có mặt, nhưng giữa hai người này lại có loại giao ước nghiêm khắc kỳ quái như vậy— khiến người ta có chút khó tin.

Có lẽ ánh mắt kỳ quái của Lạc Viễn Thương làm Đường Thời hài lòng, dù sao lúc trước Tần Khê một kiếm giết chết Tuyết Hoàn, sau đó lại thả mình đi, chuyện này Đường Thời cũng chẳng hiểu nổi. Hiện tại Tần Khê được Thiên Hải sơn coi trọng, nhưng Đường Thời không cảm thấy gã giết Tuyết Hoàn chỉ vì tranh đoạt nội môn thuần túy. Cách giải thích đơn giản nhất là… Tần Khê và Tuyết Hoàn có thù hận gì đó… hoặc có thể gã còn mục đích khác…

Đường Thời đặt một quân xuống bàn cờ, rồi nói với Lạc Viễn Thương: “Không biết Lạc chưởng môn có nghe ngóng được gì về Tần Khê không?”

Lạc Viễn Thương nói: “Hiện giờ hắn là đại đệ tử nội môn, chưởng môn kế nhiệm, tu vi Kim Đan trung kỳ, không thua trưởng lão nội môn, nhất là hai năm nay tu vi hắn tăng trưởng cực kỳ nhanh. Nhưng mà chưa nghe nói tên này có chiến tích gì cả…”

Lúc ở mười tám cảnh Tiểu Hoang cũng không cảm thấy Tần Khê có gì lợi hại.

Lạc Viễn Thương hai năm nay không có liên hệ rõ ràng với Tần Khê, chỉ cảm thấy đó là một nam nhân hơi béo, nhìn kỹ thì thấy hơi buồn cười, nhưng nghe Đường Thời nói, Lạc Viễn Thương lại nhớ đến câu “đừng nhìn mặt mà bắt hình dong”.

“Không hiểu sao… ta có cảm giác, mục tiêu cuối cùng của ngươi sẽ là Chính Khí tông.”

Đường Thời và Chính Khí tông có mối thù sâu nặng, hắn nói lời này khó tránh khỏi muốn tìm kẻ thù cũ. Lúc trước một mình hắn giết toàn bộ đệ tử Chính Khí tông ở canh Tiểu Hoang. Có thể nói là không hay ho gì cả, nhưng dường như Đường Thời nghĩ vậy là chưa đủ.

Hắn nói: “Mặc kệ Chính Khí tông có tin tức gì hay không, tối nay ta định đi thăm dò một vòng. Lạc chưởng môn, ta cũng không cần nhiều thù lao đâu. Nếu cuối cùng đám Chính Khí tông kia không có bảo bối gi đáng nói, thế thì ta muốn sắt xanh.”

Một cân sắt xanh.

Sắt xanh chính là vật liệu đúc kiếm tốt nhất, có thể so sánh với các vật liệu trân quý, nhưng đối với Lạc Viễn Thương thì một cân sắt xanh có là gì. Chẳng qua, dù là một thanh kiếm tầm thường cũng cần nhiều hơn một cân sắt, chỉ bấy nhiêu Đường Thời có thể dùng làm được gì? Chuyện này tất nhiên không hỏi được rồi, Lạc Viễn Thương chỉ nói: “Thế thì đêm nay chờ tin tốt của ngươi đấy.”

Đường Thời cười cười nhìn Thị Phi, tiện tay ném một quân cờ lên bàn, nói: “Đánh kiểu gì cũng thua cả.”

Thị Phi im lặng thu dọn bàn cờ, sau đó nói: “Lạc chưởng môn từng nói Chính Khí tông có liên quan tới Đông hải Tội Uyên, còn dùng chuyện này ngăn cản Thị Phi, như thế là đã sớm quyết định chọn Chính Khí tông sao?”

Lòng Đường Thời khẽ động, nhìn sang Lạc Viễn Thương, cười như không cười màn nói: “Bị vạch trần mất rồi.”

“Thị Phi đại sư quả là người khôn ngoan.” Lạc Viễn Thương híp mắt nói: “Chính Khí tông và Thiên Hải sơn đồng khí liên chi[1], giờ còn thêm chuyện thông gia của Đường Uyên mà quan hệ càng tốt hơn. Nhưng Chính Khí tông xuất hiện dị bảo, ai có thể không có ý kiến chứ? Cho nên hiện tại Chính Khí tông trở thành mục tiêu công kích, Lạc mỗ cũng chỉ là bỏ thêm đá xuống giếng mà thôi.”

[1] Hay còn gọi là “đồng khí liên căn” là thành ngữ dùng để chỉ tình thân thiết giữa anh chị em ruột thịt giống như những cành nhánh mọc từ cùng một cái cây, cùng được hưởng sự vun bồi, nuôi dưỡng từ thân cây.

Bỏ đá xuống giếng mà còn dám nói thẳng thắn như vậy, cái tên Lạc Viễn Thương này đúng là loại cực phẩm rồi.

Lạc Viễn Thương lại nói: “Chuyện ở Tiểu Tự Tại Thiên, Thị Phi đại sư đến lúc đó sẽ biết thôi. Mật thám Chính Khí tông tối nay, ta đi với Đường Thời sư đệ nhỉ.”

“Không ý kiến.” Đường Thời không từ chối.

Cờ đã đánh rồi, chuyện cũng nói hết, lại có người chạy đến báo bên ngoài có sự cố, Lạc Viễn Thương chỉ đành đi xử lý.

Đường Thời ngó sang Thị Phi: “Đông hải Tội Uyên là gì thế?”

Thị Phi không đáp.

Câu này Đường Thời đã hỏi nhiều lần rồi, nhưng không có kết quả gì, Thị Phi vẫn chẳng đáp lời.

Đường Thời chỉ nói: “Các ngươi cứ thần thần như vậy, chỉ khiến ta càng tò mò thôi.”

“Nên biết thì sẽ biết.”

Đường Thời cảm thấy nhàm chán, suy nghĩ xem nên đi đâu để lật hết lịch sử toàn bộ đại lục ra xem, nhưng Tiểu Hoang Tứ Sơn lại không có tư liệu gì, chỉ đành bỏ cuộc. Hắn về phòng, đả tọa điều tức một hồi, để bản thân đạt được trạng thái tốt nhất, duy trì thân tâm trấn tĩnh. Sau đó đứng dậy, nhìn màn đêm buông xuống, biết là đã đến lúc xuất phát.

Thật ra hắn sẵn sàng trợ giúp Lạc Viễn Thương không phải vì yêu thích lội trong vũng lầy này, một là vì mối thù với Chính Khí tông, hai là Lạc Viễn Thương cũng từng có ơn với hắn, lý do thứ ba hơi lạ lùng— ví dụ như sắt xanh.

Sắt xanh ở đâu cũng có, Đường Thời chỉ nói bừa thôi, như vậy sẽ không cảm thấy bản thân đang báo ơn gì đó.

Nói cho cùng thì là nhìn Lạc Viễn Thương cũng hơi thuận mắt mà thôi.

Hắn rời cửa, lúc đi qua hành lang trước phòng Thị Phi lại nhớ đến chuyện phía sau núi, rốt cuộc vẫn dừng bước.

Hắn cảm nhận được Thị Phi vẫn còn nhập định trong phòng. Nắm chặt tàn giản trong tay, Đường Thời dùng chút lực, ngọc giản trực tiếp xuyên qua giấy cửa sổ[2], hóa thành một luồng sáng bay về phía Thị Phi đang đả tọa.

[2] Cửa sổ giấy:

songchi

Rõ ràng là một khối ngọc giản lại bị Đường Thời dùng như ám khí.

Tàn giản nhanh chóng bay đến trước mặt Thị Phi, y theo bản năng giơ hai ngón tay lên kẹp lại thứ đang phóng tới.

Hai mắt vẫn nhắm, lúc này mới mở ra, nhìn về phía bóng dáng ngoài cửa sổ.

Y cảm thấy Đường Thời hiện giờ có lẽ đang khoanh hai tay, dáng vẻ đầy hả hê, thong dong.

Thị Phi chưa kịp nói, đã nghe Đường Thời cười một tiếng: “Ta không thích mang ơn người khác. Đi đây.”

Bóng dáng trên cửa sổ chậm rãi rời đi.

Thị Phi trở tay cầm lấy vật kia, là một khối tàn giản, cảm thấy hơi quen mắt, lúc này mới nhớ ra. Đây là thứ Đường Thời mua hôm ở hội đấu giá. Bây giờ lại đem cho mình…

Thị Phi chợt cười khổ một tiếng, hiện tại y đã nhập Ma rồi, trời phạt hay không cũng chẳng quan trọng nữa.

Ước chừng Đường Thời lúc đó cũng không ngờ, liều dược mạnh của hắn, kỳ thật hiệu quả đạt được không phải là “lập” trong “phá rồi sau đó lập”, mà hiện tại mới chỉ ở giai đoạn “phá”.

Rốt cuộc…

Rốt cuộc y vẫn cất tàn giản đi, y không xem mà chỉ tiếp tục tu hành.

Đường Thời cực kỳ ung dung đi ra ngoài, Lạc Viễn Thương đang ở sơn môn chờ hắn, hai người chỉ dùng linh thức giao lưu.

Hiện giờ linh thức của Đường Thời có thể bao trùm một ngọn núi, vừa tiếp xúc với linh thức Lạc Viễn Thương, đã nghe gã nói: “Ở trước son môn.”

Đường Thời theo dấu mà đi, trông thấy Lạc Viễn Thương chắp tay sau lưng đứng ở đó.

“Đi vậy đi luôn hả?” Đường Thời hỏi một câu.

Lạc Viễn Thương đáp: “Người còn có việc?”

Đường Thời nghĩ nghĩ rồi nói: “Mệnh bài của ta còn ở Thiên Hải sơn, vẫn muốn lấy lại, nhưng cũng không vội.”

Hiện tại hắn đã là đệ tử Tẩy Mặc các, mệnh bài tất nhiên là phải lấy lại, nhưng trọng điểm hôm nay vẫn là Chính Khí tông, cho nên hắn cũng không khăng khăng đòi đi Thiên Hải sơn. Vẫn là phải tìm thời cơ thích hợp, có lẽ cũng không cần hắn đến Thiên Hải sơn, vẫn có thể lấy lại mệnh bài.

Lạc Viễn Thương nói: “Ngươi muốn lấy lại mệnh bài là vì đã có cái mới à?”

“Sau khi ta rời Đông sơn, không biết bên này lan truyền thế nào?” Đi lâu như vậy, Đường Thời không biết tình hình bản thân hiện tại, chỉ biết hình như đã bị xem là phản đồ, còn do Chính Khí tông và Thiên Hải sơn liên hợp truy nã.

Hắn giết mấy tên đệ tử nội môn Chính Khí tông, sau đó còn nói hắn giết tôn nữ Tuyết Hoàn của lão tổ Thiên Hải sơn. Tóm lại danh tiếng hắn ở Đông sơn nát bét, chắc đã thành tên điên cuồng sát luôn rồi?

Lạc Viễn Thương cười hai tiếng: “Tên cuồng sát tội ác tày trời, vong ân phụ nghĩa, cô phụ ơn giáo dưỡng của sư môn, đầu phục tà ma ngoại đạo, bị hai môn phái liên hợp truy nã vội vàng bỏ trốn, lợi hại lắm nha.”

Đường Thời cũng bật cười theo, “Ta nhớ lúc đó ngươi cũng đối phó với cái đám Chính Khí tông mà, tại sao thế?”

“Đám người đó…” Lạc Viễn Thương dường như đang nhớ tới chuyện cũ, đáy mắt lộ ra sắc thái tưởng niệm, sau đó lại nói: “Chẳng qua ta vẫn luôn khinh thường hành vi của lũ danh môn chính phái. Theo ta, tu sĩ chỉ là phàm nhân có vài phần lợi hại mà thôi, bản chất nhân tính vẫn giống nhau. Đạo gia muốn thành tiên phải đoạn tuyệt toàn bộ dục niệm. Phật gia muốn thành Phật cũng phải lục căn thanh tịnh, vô bi vô hỉ. Ma tu muốn thành Ma, máu lạnh giết chọc, mất hết tính người. Ngược lại, Yêu tu dường như chẳng phụ thuộc vào những loại tu hành đó, so với chúng ta, truy cầu của bọn họ chân thật hơn nhiều.”

“Thế nên… người cảm thấy Yêu tu rất tốt sao?”

Đường Thời và Lạc Viễn Thương ngự không mà đi, tốc độ đều rất nhanh. Đường Thời được các trưởng lão Tẩy Mặc các tặng cho Thần Hành Thiên Lí hài (bước đi ngàn dặm), còn có câu thơ “tảo phát Bạch Đế thành” (Sáng rời thành Bạch Đế), rất ít có tu sĩ ngang cấp có thể so tốc độ với hắn. Nhưng mà dù sao bên cạnh còn có một Lạc Viễn Thương, cho nên tốc độ của Đường Thời cũng không quá khoa trương.

Hai người lao đi giữa núi rừng, trong đêm chỉ có tiếng gió xé trời, hào quang pháp bảo vụt qua bầu trời, rồi biến mất ngay lập tức.

Lạc Viễn Thương lắc đầu: “Tu sĩ chẳng qua tương đối mạnh thôi, so với phàm nhân không khác biệt. Ngoại trừ Phật tu ra, đám còn lại đều là lũ dối trá.”

“Chuyện này và việc ngươi thù hận Chính Khí tông có liên quan à?” Đường Thời đã hơi hình dung được chút ít, nhưng hắn không đoán ra được, chỉ cần biết nguyên nhân thôi.

Ắt hẳn mối thù với Chính Khí tông này rất lớn.

“Phụ mẫu ta chết trong tay lão tổ nào đó của Chính Khí tông, lão vừa đi Đại Hoang không lâu.” Lạc Viễn Thương cười cay đắng, nhìn sang Đường Thời.

Ánh mắt Đường Thời thoáng lóe lên: “Ngươi cũng muốn tham gia hội Tứ Phương Đài à?”

“Đúng.” Giọng Lạc Viễn Thương bình thản, “Dù ta không đủ sức mang theo Điểm Thương môn tham gia, cũng sẽ tìm biện pháp khác thôi.”

Cho nên lựa chọn đầu tiên là mang theo môn phái của mình tham gia, sau đó rời khỏi môn phái gia nhập môn phái của người khác tham gia.

Tu sĩ ở Tiểu Hoang Tứ Sơn, trừ phi là Xuất Khiếu kỳ trở lên được người ở Đại Hoang nhìn trúng chọn đi, thì đều là người nổi bật được lựa chọn ở hội Tứ Phương Đài, đây là trường hợp đặc biệt ở Đại Hoang, cũng gần như là những thành viên chính thức duy nhất chưa tới Xuất Khiếu kỳ ở Đại Hoang.

Đường Thời cũng muốn tham gia hội Tứ Phương Đài, nhưng hắn là đệ tử, Lạc Viễn Thương thì đã là chưởng môn một phái.

“Nếu vậy… nếu không chết ở Đông sơn, chúng ta còn có thể gặp mặt ở hội Tứ Phương Đài.”

Đường Thời thấy phía trước bỗng nhiên xuất hiện một bóng đen khổng lồ, đó là một vách đá lớn, bọn họ đi vòng qua nó.

“Qua Trường Thiên nhai, chính là Hạo Nhiên sơn của Chính Khí tông rồi.” Lạc Viễn Thương rất quen thuộc chỗ này.

Bây giờ Đường Thời đã có thể đọc làu làu Sơn Hải kinh[3], đương nhiên cũng biết phía trước là nơi nào, hắn chỉ nói: “Xuống dưới hả?”

[3] Sơn hải kinh là một cuốn sách cổ của Trung Quốc tổng hợp về địa lý, thần thoại và các sinh vật huyền bí.

Ừm.” Lạc Viễn Thương gật đầu.

Vị trí hiện tại của cả hai hơi cao, Chính Khí tông dù gì cũng có vài tu sĩ Kim Đan kỳ, nhỡ đâu bị phát hiện, mới là mất nhiều hơn được. Bọn họ lén lút tới tất nhiên không nên để người khác phát hiện.

Đường Thời đáp xuống, khắp núi đều là rừng cây ùm tùm xanh tốt, đúng là đất lành Tiên gia.

Trước sơn môn Chính Khí tông có người đứng gác, bên ngoài còn có đại trận hộ sơn, đêm xuống đều sẽ mở trận.

Đường Thời thấp giọng nói: “Ngày thường thủ vệ ở Chính Khí tông cũng nghiêm ngặt như thế hả?”

“Do tình hình mấy ngày nay khác thường, chứ mọi khi lỏng lẻo lắm.” Lạc Viễn Thương cười khẩy, gã biết Chính Khí tông sợ bị đánh lén, suy tính một chút rồi nói, “Nếu lát nữa có người đi ra, trực tiếp đoạt lệnh bài đi.”

Đây là phương pháp thông dụng, nhưng không biết làm sao mới có đệ tử ra ngoài.

Đợi một hồi vẫn không thấy ai, Đường Thời nói: “Đây cũng không phải là cách, ta đi dụ rắn ra khỏi hang.”

Hắn bấm ngón tay, “Lưỡng ngạn viên thanh đề bất trú.” (Hai bên bờ sông tiếng vượn kêu mãi không thôi)

Chỗ này vốn là núi, xung quanh cùng đều là núi, đương nhiên cũng có vượn khỉ, câu thơ này của Đường Thời gợi lên ham muốn tru tréo của lũ vượn. Đột nhiên có vô số con vượn kêu gào trong núi.

Đường Thời nói: “Đục nước béo cò, dương đông kích tây…”

Lạc Viễn Thương: “Cách hay đó, nhưng người lá gan không đủ lớn thì không dám làm.”

“Gan ta vốn lớn mà.” Đường Thời cười tủm tỉm, nhặt một hòn đá dưới đất ném về phía đỉnh núi. Chiếc nhẫn trên tay phải được cải tạo bằng Tam Chu mộc tâm, ngưng tụ một tia sáng trên hòn đá, từ xa nhìn thấy ánh sáng lờ mờ trên hòn đá trông như hào quang của pháp bảo khi tu sĩ đáp đất.

Thủ vệ ở sơn môn chỉ là một Trúc Cơ kỳ, thuộc hạ là một đệ tử Luyện Khí kỳ, làm sao chịu được trò đùa của cao thủ Kim Đan kỳ Đường Thời, họ đều nghĩ bên ngoài xảy ra chuyện.

Tiếng vượn tru đầy thảm thiết, xưa nay có câu “Ba Đông tam hiệp Vu hiệp trường, viên đề tam thanh lệ triêm thường”, trong màn đêm vốn yên lặng mà nguy hiểm này, từ dãy núi xung quanh bỗng có tiếng vượn tru, khiến kẻ can đảm cũng phải sợ.

[4] “Ba Đông tam hiệp Vu hiệp trường, viên đề tam thanh lệ triêm thường” Trong Nhạc phủ thi tập của Quách Mậu Thiến. Tạm dịch: ba hẻm núi ở Ba Đông hẻm Vu dài nhất, vượn khóc ba tiếng lệ ướt áo. (đây là mình tự dịch tại không tìm ra được bản dịch nào hết trơn, không chắc đúng hén :)) )

“Bên… bên ngoài có chuyện gì thế?” Một người nuốt nước bọt, nhìn những dãy núi ẩn núp trong đêm tối xung quanh.

Một người khác nhíu mày nói: “Ngươi nhìn luồng sáng kia kìa, có bất thường— qua đó xem!”

Nói xong, người nọ liền trức tiếp rời khỏi sơn môn, định đi xung quanh xem xét, lại nói: “Các ngươi tu vi còn thấp, ở yên đây, ta ra ngoài xem.”

Đường Thời lòng nghĩ người này ánh mắt thành thực đó, chỉ tiếc thành thực cũng chết nhanh thôi.

Mắt thấy người nọ đã đi xa sơn môn, ngẩng đầu nhìn luồng sáng bị Đường Thời ném ra xa. Đường Thời nhìn thoáng qua, rồi quay lại đối diện Lạc Viễn Thương. Gã gật đầu một cái, từ bên cạnh hắn lách người đi ra ngoài, thẳng tay nắm cổ người nọ, tay còn lại đặt trên ót đối phương, thẳng tay sử dụng sưu hồn chi pháp.

Phương pháp hung tàn này, tuy Đạo tu có nhưng vẫn luôn bị liệt vào cấm thuật, không nên sử dụng. Thế mà hiện giờ Đường Thời trông thấy Lạc Viễn Thương thẳng tay sử dụng thuật pháp này không hề bận tâm hay do dự, gã như thể đã quen tay rồi— cảm giác này khiến Đường Thời thấy hơi kỳ lạ.

Mặc kệ dục vọng của tu sĩ và phàm nhân có khác gì nhau hay không, ít nhất loại chuyện quá mức hung tàn này rõ ràng bị cấm đoán… Hiện giờ, trên người Lạc Viễn Thương có một loại hung sát khí rất nặng.

Người nọ cả kêu gào cũng không đủ sức, Lạc Viễn Thương không cho hắn có cơ hội đó, trực tiếp nắm lấy cổ họng đối phương. Sau khi kết thúc sưu hồn, Lạc Viễn Thương vừa nhìn mặt người nọ, liền nóng nảy thiêu thành tro, không sót lại một mảnh xương.

Một loạt động tác như vậy, chỉ là xảy ra trong chớp mắt. Đường Thời lại không có phản ứng gì, chỉ giao lưu linh thức với gã: “Giờ sao đây?”

“Ta ngụy trang thành hắn, lát nữa mở cổng cho ngươi.” Lạc Viễn Thương giờ đã đọc được ký ức của tên quỷ xui xẻo nọ, hoàn toàn không có áp lực khi ngụy trang thành người này.

Đường Thời gật đầu, nhưng không rời vị trí.

Vuốt mặt một cái, Lạc Viễn Thương đã biến thành người vừa bị gã hóa thành tro bụi, gài lệnh bài vừa lấy được lên thắt lưng, rồi tự nhiên mà bước về sơn môn, “Ước chừng là vị cao nhân tiền bối nào đó đi ngang qua, kinh động đến lũ vượn trong núi, đã hết kêu rồi, chúng ta vào đi thôi.”

Gã nói xong ai cũng tin, còn nói: “Các ngươi bị dọa như thế là do tu vi không cao, quay về tu luyện cho tốt đi. Hôm nay cứ để ta thủ, ngày mai các ngươi lại đến thay ta. Ta sắp đột phá rồi, muốn bế quan một thời gian. Hôm nay ta thủ, còn lại đều là các ngươi.”

Mọi người đều bất mãn, tên này ngày thường cũng hống hách như thế, nói vậy thì hôm nay gã thủ xong, những ngày sau sẽ không xuất hiện nữa. Nhưng dù sao gã cũng là Trúc Cơ kỳ, bọn họ cũng chẳng dám nói gì, vì thế đều đồng ý.

Bọn họ cũng nhanh chóng rời đi, Lạc Viễn Thương còn có thể nghe được bọn họ chửi rủa xa xa.

Lúc này đêm đã khuya, gã đi đến cạnh đại trận, cho Đường Thời một ánh mắt, dựa theo ký ức của tu sĩ vừa giết, mở một lỗ hổng trên đại trận để Đường Thời đi vào.

Hai người biến mất ngay trước sơn môn, từ tiền sơn trực tiếp đi thẳng ra hậu sơn.

Hạo Nhiên sơn này rất lớn, nhưng bọn họ vẫn rất cẩn thận, vì sợ sẽ bị phát hiện, dọc đường đi linh thức đều dán trên thân thể, không hề phóng ra ngoài.

Từ tiền sơn đến hậu sơn đi qua mấy tòa đại điện không người, đã thấy được cái ao đen tuyền trong truyền thuyết, khiến người ta thấy kỳ lạ chính là đầm nước đen này hình như cũng không có gì khác lạ, xung quanh cũng không có ai.

Lạc Viễn Thương thi triển thuật pháp ẩn thân lên người Đường Thời, hắn cũng không cự tuyệt, hai người ẩn sau đại thụ, đến trước đầm nước đen.

Đầm nước này rất rộng, bao la như hồ nước, xung quanh là đá đen. Lúc này mặt nước không có gió, trông như tấm gương nước.

Đọc được ký ức của đệ tử nọ, Lạc Viễn Thương nói với Đường Thời: “Trưởng lão Chính Khí tông nghiêm cấm đệ tử tiếp cận đầm nước đen này vào ban đêm, hình như có điều kỳ lạ.”

“Thứ này mà bảo bối cái gì, rõ ràng là yêu tà ma đạo muốn xuất thế thôi.” Đường Thời cau mày, phàn nàn một câu.

Ngay sau đó, như để xác minh lời hắn, đầm nước bỗng nhiên như có tiếng… sôi ùng ục…

Giống như có lửa thiêu dưới mặt nước vậy, bọt khí đen bốc lên nghi ngút, âm thanh càng lúc càng lớn, đinh tai nhức óc, kim quang thấp thoáng hiện lên từ đáy nước, lúc nó sắp thoát ra khỏi mặt nước lại bị một tầng đen mỏng bao trùm ngăn cản không cho thoát ra.

Da đầu Đường Thời bắt đầu tê rần, chung quy là cảm thấy sắp có chuyện lớn rồi đây. Đám người Chính Khí tông làm sao lại không phát hiện được thứ này được, còn cấm đệ tử nhà mình ban đêm không được đến đây. Bọn họ thế này chẳng phải đang tìm đường chết hả?

“Lạc Viễn Thương, ngươi khẳng định thứ này không thành vấn đề à?” Đường Thời không nhịn được hỏi một câu.

Lạc Viễn Thương đáp: “Chính Khí tông không cho đệ tử ban đêm tiếp cận thôi. Ngươi nhìn thứ màu đen xung quanh đầm nước mà không hiểu sao? Đó là trận pháp bọn chúng bày ra để ngăn cản thứ bên trong đầm nước mà thôi.”

“Thế nó rốt cuộc là thứ gì?” Cảm giác hình như nó là vật sống.

Đường Thời không hiểu sao bỗng nhiên ngứa ngáy da đầu, lại nhớ đến lần trước Lạc Viễn Thương được diện kiến Lê Linh chi thi, không nhịn đâm chọt một câu: “Ngươi thật sự không cảm thấy thể chất ngươi có hơi đặc biệt hả?”

“Là sao?” Lạc Viễn Thương chẳng hiểu Đường Thời nói gì, cũng không phản ứng lại.

Đường Thời chỉ tay về phía đầm nước đang sôi sục, thứ bên dưới như có thể lao đến bất cứ lúc nào, hắn nói: “Lần trước ngươi hấp dẫn được cả Lê Linh chi thi, thứ dưới này chắc không phải quái vật gi đâu ha?”

“…” Lạc Viễn Thương cạn lời sâu sắc.

Gã câm nín nửa ngày mới nói: “Phú quý hiểm trung cầu[5], nếu đây là vũ khí bí mật giúp Chính Khí tông xưng bá Đông sơn, thì hôm nay ta hủy diệt nó luôn thì tốt hơn.”

[5] Phú quý hiểm trung cầu (富贵险中求): truy cầu phú quý trong cảnh hiểm nghèo.

Nói xong, gã bước khỏi khu rừng. Tinh thần lực của Đường Thời mạnh hơn tu sĩ ngang cấp, sau khi dùng bí pháp Phật môn dò xét một vòng, thấy không có người khác, mới đi theo Lạc Viễn Thương. Hiện tại tu vi cao nhất ở Chính Khí tông cũng là Kim Đan kỳ, bọn Đường Thời cẩn thận một chút hẳn sẽ không gây ra việc lớn gì.

Vừa đến ven đầm đã có sát khí nghênh diện, Đường Thời xác định được rồi, lại thấy buồn cười: “Thế chất ngươi đúng là… đặc biệt quá nha, chuyên môn thu hút mãnh thú đó…”

Lạc Viễn Thương biết Đường Thời trêu chọc mình, chỉ xoay người đi dò xét trận pháp quanh đầm. Kim quang lấp lánh dưới đáy nước đen do nước gợn mà vặn vẹo, nhìn không ra là hình dạng gì, Đường Thời liếc sơ rồi ngó sang trận pháp.

Lạc Viễn Thương không nhìn ra được gì, Đường Thời cũng thế.

Trận pháp là một đầu mối, có thể căn cứ vào tác dụng của trận pháp mà suy đoán nó trấn áp cái gì.

Đường Thời cũng không tinh thông trận pháp, chỉ qua nhiều chuyện tí thôi, nhưng khi hắn nhìn rồi… lại cảm thấy hơi quen quen

Hắn nhăn mặt nhíu mày, nhớ lại lời Lạc Viễn Thương nói với Thị Phi, “Đông hải Tội Uyên rốt cuộc là cái gì?”

“Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?” Lạc Viễn Thương đã đi khá xa, vẫn không nhìn ra được gì.

Đầm nước lớn trước mặt ước chừng phải hơn trăm trượng (1 trượng = 3,33m), nước đen mơ hồ phản chiếu ảnh ngược của dãy núi xung quanh. Nhưng hiện giờ mặt nước xao động như mặt trống đang đập, kim quang phía dưới bị chặn lại, sát khí khắp nơi, chẳng biết là chuyện gì.

Đường Thời hiện giờ còn đang ở ven đầm, ngồi xổm dưới đất, quay lưng về phía Lạc Viễn Thương.

“Ta phát hiện chút chuyện thú vị…” Đường Thời nhặt hòn đá dưới đất, đứng dậy xoay người ném về phía Lạc Viễn Thương.

Lạc Viễn Thương chụp được, nhìn thấy trên đá có một ấn ký sứt mẻ, tuy không nhìn ra là gì nhưng có hơi quen mắt…

Đường Thời thấy gã không nhìn ra, chỉ tay về phìa kim quang dưới đáy nước, ngón tay phát họa lại hình dạng kim quang: “Ngươi nhìn lại hòn đá xem.”

Lạc Viễn Thương chấn động, cuối cũng đã nhìn ra.

“Đây là…”

Một chữ… “Vạn”?

Đường Thời híp mắt, bỗng nhiên liếm móng tay nói: “Thế nên, rốt cuộc Đông hải Tội Uyên là cái gì?”

“Ta không biết.” Lạc Viễn Thương vậy mà lại cười, “Chỉ là nghe nói thôi.”

“Vậy ngươi nói ta nghe xem nào.” Đường Thời bộ dáng nhất định phải nghe.

Thị Phi trước đó vốn không muốn cùng đường với Đường Thời, nhưng khi nghe chuyện Đông hải Tội Uyên, lại không để ý mà đến đây, hẳn là có bí ẩn nào đó mà Đường Thời không biết.

Lạc Viễn Thương nói: “Ta nghe trưởng lão Chính Khí tông nói, liên hệ gì đó giữa Đông hải Tội Uyên và Tiểu Tự Tại Thiên… Hình như cũng chẳng phải chỗ tốt lành gì, Tiểu Tự Tại Thiên tồn tại là vì ngăn chặn thứ đó. Nhưng hình như giờ đã xảy ra chuyện lớn gì đó, cụ thể là gì thì ta cũng không rõ.”

Đông hải Tội Uyên, cái tên này nghe chẳng hay ho gì.

Đường Thời không nghĩ nhiều, trở lại ven đầm, vươn tay chạm vào mặt nước lạnh cóng, nhưng không cảm giác được có trận pháp gì ngăn cản. Quả nhiên như hắn nghĩ, đây là Phục Ma trận.

“Đây là Kim Cương Phục Ma trận của Tiểu Tự Tại Thiên. Ta từng thấy người khác dùng cho nên có ấn tượng. Trận này không phải hoạt trận, chỉ dùng để vây khốn mục tiêu nhất định, ví dụ như mấy thứ yêu tà, đối với con người thì không có ảnh hưởng gì.” Đường Thời dừng một chút, lại nói, “Nhưng mà đối với Đạo tu, hẳn là vẫn có…”

“Ngươi vào rồi, còn ra được không đó?” Lạc Viễn Thương không hiểu sao Đường Thời lại tư tin như vậy.

Kỳ thật sự việc đã không còn đơn giản là Lạc Viễn Thương mời hắn đến giúp, Đường Thời chỉ cười với gã, “Ta với Thị Phi cùng xuất hiện ở Đông sơn, ngươi nói xem ta có ra được không?”

Dù sao cũng không phải Phật tu, Đường Thời sẽ không nói mình trà trộn vào Tiểu Tự Tại Thiên, hơn nữa còn chơi đùa với đám người ở đó, chỉ cần đem Thị Phi ra là đủ rồi.

Dứt lời, hắn cởi ngoại bào bỏ vào túi trữ vật, sau đó bước vào nước, chìm xuống đáy không thấy tâm hơi.

Lạc Viễn Thương đứng trên bờ, bỗng nhiên thấy mờ mịt.

Mặt nước vẫn có xu thế sôi trào, nhưng không còn uy lực như ban đầu.

Sau khi Đường Thời nhảy xuống, mặt nước hình như… đã trở lại yên tĩnh…

Là cái loại yên tĩnh đến quỷ dị.

Lạc Viễn Thương nhìn lướt một vòng, nhớ lại tất cả thù hận năm xưa, nén ý muốn lập tức thiêu đốt Chính Khí tông, lui sang một bên canh giữ.

Đường Thời lúc này đã lặn xuống độ sâu nhất định, dựa vào linh thức cảm nhận trong nước, hắn vẫn lặn thẳng xuống, càng ngày càng sâu, hoàn toàn không có nguy cơ ngạt thở.

Sát khí trong nước rất nặng, chẳng qua cũng tuôn ra một loại Phật lực quen thuộc.

Dưới nước không có rong, cũng không có sinh vật gì, càng xuống sâu hơn…

Tựa hồ vĩnh viễn không có đáy.

Linh quang trong tay Đường Thời sáng lên, nhưng chỉ có không gian quanh hắn sáng sủa, còn lại vẫn là đen đặc.

Từng chút lặn xuống chỗ sâu nhất, Đường Thời còn đang vận chuyển tâm kinh, hắn dung nhập Phật lực trong nước, không bị thứ gì ngăn cản, lúc này đã thấy được đáy đầm, đó là một cái giếng.

Đường Thời thoáng suy tư, nghiến răng, cuối cùng vẫn đi đến miệng giếng—

Lạc Viễn Thương trên bờ bỗng nhiên cảm thấy hơi bất an.

Gã cau mày, cảm thấy Đường Thời quá mức hời hợt.

Lúc đang suy tư lại thấy trước mặt mình chợt xuất hiện một bóng đen, không hề che dấu, đồng tử gã co rút, thấp giọng gọi một tiếng: “—Tần Khê!”

“Ấy, không ngờ Lạc chưởng môn cũng đến góp vui.” Tần Khê chầm chậm bước ra từ bóng tối, vẫn là bộ dáng mập mạp năm đó, nhưng hiện tại Tần Khê không chỉ mập, mà còn mập đến rất có phong cách.

Tần Khê thế mà lại xuất hiện ở đây! Lạc Viễn Thương cảm thấy sự việc đã phát triển đến mức không thể hiểu nổi.

Kẻ xuất hiện tiếp theo còn làm Lạc Viễn Thương bất ngờ hơn—

Tần Khê quay đầu nhìn về nơi nào đó trong bóng tối, “Doãn lâu chủ cũng không cần ẩn thân nữa, nếu đã ngoài ý muốn chạm trán, vừa khéo có thể bàn bạc chút việc.”

Trong bóng tối u ám, Doãn Xuy Tuyết mặc y phục trắng tinh xuất hiện, hắn nam sinh nữ tướng, dung mạo diễm lệ. Chỉ cần bước ra đứng chính giữa, hắn có thể thắp sáng cả màn đêm vô biên. Nhưng khi tiếp xúc với ánh mắt vô tình vô cảm của hắn, sẽ cảm thấy khắp nơi băng tuyết, lạnh đến thấu xương.

Giọng Doãn Xuy Tuyết như có như không: “Hiếm khi mọi người cùng tụ họp một chỗ, bàn chút chuyện cũng tốt. Chúng ta đều bất mãn Chính Khí tông, thà rằng trực tiếp giết đi, còn hơn phí sức ở Đông sơn đại hội.”

“…” Lạc Viễn Thương bỗng nhiên chẳng biết nói gì, gã liếc Doãn Xuy Tuyết một cái, đã biết tính tình người này hơi kỳ quái, dù sao cũng là người duy nhất trong tam môn ra mặt chúc mừng gã. Hiện tại lại cùng Tân Khê xuất hiện ở đây. Tần Khê này cũng rất kỳ… “Có thể cho Lạc mỗ biết quan hệ của nhị vị được không?”

Doãn Xuy Tuyết lắc lắc ngón tay: “Ngươi hiểu lầm rồi.”

“…” Không, ta cảm thấy ngươi mới là đang hiểu lầm.

Lạc Viễn Thương hoàn toàn không phản bác.

Tần Khê bên cạnh nói: “Đám người Thiên Hải sơn ngu ngốc muốn chết chung với Chính Khí tông, ta không có hứng thú.”

“Ngươi không phải…” Lạc Viễn Thương híp mắt, bỗng nhiên cảm thấy trong chuyện này có âm mưu rất lớn.

Doãn Xuy Tuyết thế mà đưa tay kéo bả vai Tần Khê, biểu hiện quan hệ đồng minh thân mật, hắn vui vẻ nhìn cái mặt sửng sốt của Lạc Viễn Thương, “Ở mười tám cảnh Tiểu Hoang, ngô và Tần Khê sư huynh vừa gặp đã thân, thế nên thành lập quan hệ đồng minh. Nếu Lạc chưởng môn nguyện ý gia nhập, chúng ta chính là tân Đông sơn đệ nhất lưu.”

Đông sơn đệ nhất tam môn…

Lúc nói chuyện, người này quả thật vô cùng ung dung.

Lạc Viễn Thương nhìn sang Tần Khê: “Vậy còn ngươi?”

Tần Khê cười nói: “Ta chuyên phá hoại… lũ già Thiên Hải sơn dùng xong rồi là có thể ném đi.”

Tần Khê này bụng dạ khó lường.

Lạc Viễn Thương liếc nhìn đầm nước, “Tất cả mọi người là vì chuyện này mà tới?”

Doãn Xuy Tuyết nói: “Phân nửa thôi. Hôm nay gặp gỡ thời gian cấp bách, không thể nói nhiều. Bình minh ba ngày sau, cùng tiến đánh Hạo Nhiên sơn, diệt trừ Chính Khí tông. Chúng ta cùng đi, danh chính ngôn thuận.”

Nói xong, hắn đi thẳng đến đầm nước, bỗng nhiên dừng bước, ánh mắt rét buốt, “Có người vào đó?”

Lạc Viễn Thương nói: “Có. Nhưng mà… sao thế?”

Sao tự nhiên thấy… Đường Thời bất hạnh thế nhỉ? Nhìn bộ dáng Doãn Xuy Tuyết, hình như hơi kỳ đó…

Đường Thời nói xung quanh là Kim Cương Phục Ma trận, tên đó còn trưng ra cái mặt thờ ơ…

Quay đầu liếc sang Tần Khê, Tần Khê cũng nhìn Doãn Xuy Tuyết đầy khó hiểu.

Doãn Xuy Tuyết xoay người lại, bỗng nhiên nở một nụ cười hả hê, “Thế thì hắn ta nhất định đã chết rồi, tên quỷ xui xẻo nào nhảy xuống đó vậy?”

< Q5 – Chương 6 | | Q5 – Chương 8 >

5 thoughts on “[Thần Giám] Quyển 5 – Chương 7: Giếng

  1. “Đa số là Đường Thời nói, Thị Phi thỉnh thoảng đáp vài câu, Đường Thời lại cảm thấy tự lảm nhảm một mình cũng không thành vấn đề.”
    .
    Nghe như vợ chồng già í :)))

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s