[Bút Tháp] Chương 15

Chương 15: Hơi độc gây cười – 12

©2015 Blender Guru. All Rights Reserved.

(Artist Guilherme Henrique)

Chiếc áo choàng này— hay đúng hơn là áo khoác, thật sự rất nhẹ.

Úc Phi Trần thò tay nắm lấy mép áo, kết cấu len, dày dặn và chắc chắn, chỉ có sĩ quan cao cấp mới được trang bị loại quân phục này, loại áo này chống lạnh rất tốt.

Nhưng mà, áo khoác cao cấp đến cỡ nào cũng không so được với chăn mền. Hai đêm trước, thượng úy đều mang theo áo khoác, nhưng vẫn bị nhiễm lạnh, không ngừng ho khan.

Độ dày áo này đối với Úc Phi Trần là đủ rồi— dù có lạnh hay không thì cũng không ảnh hướng quá lớn đến cơ thể hắn.

Hắn không thích đụng chạm đồ người khác, nhưng áo khoác này vẫn trong giới hạn chịu được. Hắn kéo áo đắp lên người, hơi lạnh nhanh chóng tản đi. Khi Anfield nói chuyện, y luôn dùng giọng điệu nghiêm chỉnh và tao nhã, ra lệnh cho người khác thì vô cùng tự nhiên, thình thoảng làm người ta liên tưởng tới kiểu quý tộc cũ sống sung sướng trong mấy tòa cổ thành, mỗi lần ra ngoài đều có hầu gái làm thơm áo khoác bằng mùi gỗ tùng.

Nhưng thực tế thì không, áo của Anfield chỉ mang theo hơi lạnh của gió đêm đông, đó là loại không khí chỉ có khi tuyết rơi.

Anfield cũng nhận lấy chăn của hắn, trong buồng giam không ai lên tiếng.

Mặc dù phải quý trọng thời gian ngủ, Úc Phi Trần vẫn chủ động thức dậy vào bốn giờ năm mưới tám. Trời đã tờ mờ sáng, Shiramatsu vẫn ngủ say, tiếng ngáy truyền đến từ tóc vàng bên cạnh, hô hấp của mũi to chứng minh người nọ không ngủ, Anfield cũng không.

Hắn tháo miếng vải đen che mắt xuống, đặt trước người Anfield.

Anfield không nói gì, cất lại mảnh vải.

Năm giờ sáng, Úc Phi Trần nhắm mắt ngủ tiếp, đến tận lúc tên quản lý đến mở cửa đánh thức bọn họ.

“Thượng úy đáng kính ơi, ngài đã ở cái ổ của lũ tạp chủng Korosa hai đêm rồi đấy.” Cái giọng the thé của gã vang vọng, lại cười nói: “Còn chuyện hầm bí mật của chúng, ngài có manh mối gì chưa?”

“Không có đường hầm.” Anfield bước ra cửa, nhìn thoáng qua tên quản lý— mà chắc cũng không thể nói là “nhìn”, vì gã ta chỉ cao hơn khuỷu tay y một chút.

“Vậy chắc chỉ có thể kết luận chúng nó dùng vu thuật thôi.” Gã chạy sau y, nói với theo, “Nhưng mà ngài yên tâm đi, mấy đêm nay đại tá đã đặt ra chế độ quản lý mới, chuyện đào tẩu sẽ vĩnh viễn không thể xảy ra nữa đâu.”

Giọng Anfield lạnh lùng, cũng không tiếp chuyện gã, chỉ nói: “Nhớ kỹ chuyện hôm qua tôi nói.”

Nhìn bóng dáng Anfield rời đi, khóe miệng tên quản lý nhếch lên khinh thường. Gã hung hăng quất roi xuống đất, rồi hắng giọng một cái. Đây là dấu hiệu cho thấy gã sắp sửa phát biểu.

“Hôm qua, những sĩ quan vinh dự đã được phái đi thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng. Đồng thời, đại ta cho rằng kỷ luật của chúng mày quá lơi lỏng, chúng tao đã dành quá nhiều sức lực không cần thiết để trông coi lũ chúng mày. Chuyện này hoàn toàn có thể tránh được, Thung lũng Oak là nhà tụi bây, tụi bây phải giữ trật tự.”

Gã vỗ tay, một lính gác bước tới, trình lên hơn mười cọng dây da màu đen.

“Người chăn cừu sẽ không đích thân chăn thả, vì hắn có chó chăn cừu.” Gã đi tới buồng giam gần nhất, đưa dây da cho một người bên trong, vỗ lên mu bàn tay người nọ, “mỗi ngày mày có thể ăn gấp đôi, thằng chó chăn cừu.”

Sau đó, gã đi tới từng buồng giam, đưa dây da cho một người trong mỗi buồng, rồi thông báo quy định mới.

Người nhận dây da được gọi là “giám sát viên”, phụ trách giám sát những người khác trong buồng, thực hiện quy định mới của Thung lũng Oak. Nếu có tù binh làm loạn, giám sát viên sẽ trừng phạt và cưỡng chế hắn sửa chữa. Không làm thì người chịu phạt sẽ là giám sát viên.

Mà nếu có người nảy sinh ý định bỏ trốn, giám sát viên báo cáo lại, sẽ nhận được phần thưởng. Nếu không, toàn bộ buồng giam sẽ bị xử tử.

“Đương nhiên, nếu có đứa nào thật sự chạy thoát.” Gã xót xa mà nói, “Vậy thì tụi mày có thể đi gặp Yor Yalla thân yêu rồi.”

Khi nói đến đây, gã bước tới buồng giam của bọn Úc Phi Trần, ánh mắt do dự giữa bốn người.

“Thằng luật sư, thằng ranh con, thằng to xác—“ gã nhếch miệng, “Mũi to, tao nhớ ra cái mũi của mày rồi, tám trên mười thằng tội phạm đều có cái mũi to như vậy.”

—gã cười ha hả, đưa dây da cho mũi to, mũi to hoảng sợ cúi đầu.

Sau khi xong xuôi, gã không cho họ ra ngoài theo thứ tự phân công lao động như trước, mà mọi người cùng bước ra ngoài.

Bốn chiếc xe tải đã chờ bên ngoài.

“Nhiệm vụ thay đổi,” Gã nói, “Ngài thượng úy cao quý ờm… cao quý ờ…con mẹ nó, thượng úy Anfield của chúng tao nghĩ rằng lửa than trong phòng làm việc ngài ấy không đủ. Hôm nay tụi bây cút lên núi bắc đốn củi hết cho tao.”

“Giám sát viên thì ở lại năm phút. Tụi kia chia nhau ba chiếc xe. Đến tối thượng úy sẽ kiểm tra kết quả lao động của chúng mày, nếu không đủ số lượng ngài ấy muốn, thì mẹ nó tụi bây ở lại chặt cây suốt đêm đi, lũ tạp chủng.”

Trong đám người khẽ vang lên tiếng thì thầm. Vài người nhìn Úc Phi Trần, Shiramatsu cũng sửng sốt: “Này…”

Nguyên nhân là, chuyện này không nằm trong kế hoạch của họ. Kế hoạch của họ bắt đầu tiến hành từ lò gạch.

Úc Phi Trần khẽ ngẩng đầu, nhìn bầu trời xám xịt như ruột bút chì.

Gió bắc, tuyết sắp rơi rồi.

Một khi tuyết phủ mặt đất, dấu chân chạy trốn sẽ hiện lên rõ ràng, khả năng bị đuổi theo cũng tăng lên.

Trong kế hoạch của hắn, tuyết cũng là một yếu tố cần phải cân nhắc.

Gió và thời gian cũng vậy.

Hắn nghĩ lỡ như tuyết rơi thì phải đối phó thế nào— đã có đối sách rồi.

Nhưng nhìn bầu trời trống rỗng, hắn vẫn có cảm giác thiếu thiếu thứ gì đó.

Suốt ngày hôm qua, hắn đã sắp xếp tổ hợp tất cả những người có thể là mắt xích trong kế hoạch và tất cả các yếu tố có thể dẫn đến thất bại. Nhưng không ngờ, Anfield chỉ nói một câu, đã làm tất cả tính toán của hắn thành vô dụng.

Hắn suy xét hầu như tất cả tình huống, chỉ có không cân nhắc đến Anfield. Hoặc là nói, hắn không nghĩ Anfield lại hành động nhanh hơn mình.

—hắn còn chưa nghĩ được gì.

Cuồi cùng, hắn dời mắt khỏi bầu trời, đối diện với ánh mắt dò hỏi của Shiramatsu.

“Anh có ổn không thế?” Shiramatsu hỏi.

Tàm tạm.” Úc Phi Trần đáp.

“Nhìn mặt anh như ông chồng…” Shiramatsu lựa lời, “… bị vợ cắm sừng í.”

Úc Phi Trần vô cảm nhìn Shiramatsu, chẳng biết thằng nhóc này lôi đâu ra cái khiếu hề hước kỳ cục vậy.

“Lên xe.” Hắn nói.

Vật họp theo loài, những người ở lò gạch tự động lên cùng một xe. Ba tài xế địa phương, cũng đồng thời là lính gác, mỗi người một xe. Trong mỗi buồng lái đều có thêm một lính gác mang súng giả và một vệ binh có súng.

Nói cách khác, tổng cộng ba vệ binh có súng đạn thật và sáu lính gác, ngoài ra còn mười mấy “giám sát viên” theo sát họ hôm nay. Lính gác và giám sát viên tạm thời không cần lo lắng.

“Toang rồi, chúng ta làm sao giờ?” Shiramatsu hỏi hắn khi vào xe.

Úc Phi Trần đáp: “Không toang.”

Tù binh bị chia đến ba nơi nay lại gom vào một núi bắc, vũ khí vốn có từ gạch biến thành rìu đốn củi, thế này thì không toang mà còn tốt hơn trước.

—chỉ là cần sắp xếp kế hoạch lại lần nữa mà thôi.

Đêm trước, bọn họ cùng Anfield bàn về chuyện thời gian dị thường. Đi đến kết luận, khuya đêm 22, sự chồng chất thời gian sẽ đứt đoạn, không thể dự đoán được chuyện kinh khủng nào sẽ xảy ra.

Anfield nói, y sẽ cố gắng dời mọi người đi trước khi chuyện đó xảy ra. Nhưng rõ ràng là viên đại tá cai quản trại tập trung Thung lung Oak sẽ không để cho những tù binh được chuyển dài hạn đến nơi khác. Anfield đã cố gắng hết sức để giữ các tù binh bên ngoài trại tập trung lúc nửa đêm.

Nhưng cách làm này không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Thời gian ở trại tập trung chỉ biến đổi trong tám ngày từ 23 đến 30, chắc hẳn là có ý nghĩa nào đó. Dựa theo suy đoán của họ, thì tình huống tốt nhất là khi nửa đêm trại tập trung ngày 31 vừa đến, thay thế cho trại tập trung nguyên bản.

Mà trại tập trung ngày 31 như thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào những gì họ làm.

Khi vừa đến đây, họ chẳng làm gì mà nhận được kết cục ngày 28, tất cả đều chết.

Ngày hôm sau, Glaude đến nhà máy hóa chất, làm rò rỉ hơi độc, ngày 29 mọi người bỏ mạng.

Lại thêm một ngày, hắn lập kế hoạch dẫn mọi người chạy trốn, bị tố giác, toàn bộ thành viên bị xử tử vào ngày 30.

Cho nên, trước mười hai giờ đêm, hắn phải thiết lập cục diện mới.

Cho dù lời tiên tri thế nào, cũng phải sắp xếp cục diện ngày 31 bình yên vô sự.

Shiramatsu lại hỏi: “Trong lời tiên tri tối qua, tụi mình sẽ bị tố giác đó, làm sao đây? Giờ còn có cả giám sát viên. Anh có nói với họ không? Chắc họ biết rồi á.”

Kế hoạch này có liên quan đến tất cả mọi người, hẳn là ai cũng biết rồi.

Tóc vàng bên cạnh thì thầm.

“Nếu không ai tố giác, chúng ta có thể thành công hoặc thất bại. Thành công thì trốn thoát, thất bại thì chết hết.”

“Nếu có người tố giác, có thể chúng sẽ xử tử hết mọi người.” Anh ta nói tiếp, “cũng có thể chỉ vài người chúng ta chết, những người còn sống thì sẽ bị Con Dấu Đen hành hạ chết dần thôi.”

Đúng vậy.

Họ chỉ có hai số phận.

Tất cả đều sống, hoặc là chết hết— cảnh tượng hôm qua họ thấy đã chứng minh điều này rồi.

“Đúng vậy, dù sao cũng chết.” Shiramatsu nói, “sẽ không ai tố cáo.”

“Trừ phi là thượng úy Anfield.”

“Nhưng mà thượng úy tốt lắm.”

“Câm miệng.” Úc Phi Trần nói.

Hầu như mọi người đều quen đổ lỗi cho người khác khi gặp thất bại. Lần chạy trốn này thành công hay thất bại, không phụ thuộc vào có người tố cáo hay không. Bởi vì có người tố cáo cũng là một mắt xích hắn đã tính đến.

Hai người kia im lặng, Úc Phi Trần cũng có tí thời gian suy xét lại.

Nhưng khi xe tải lắc lư đến núi bắc, hai người họ lại tiếp tục thì thầm.

Siun chẳng có ai tốt cả đâu.”

“Vậy người Korosa sẽ không tố giác sao?”

Đúng lúc đó, xe tải dừng lại.

Đã tới núi bắc rồi.

< Chương 14 | Muc lục | Chương 16 >

3 thoughts on “[Bút Tháp] Chương 15

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s