[Thần Giám] Quyển 5 – Chương 4: Cố nhân quy

QUYỂN 5: TÁI CHIẾN ĐÔNG SƠN ĐỆ NHẤT

Chương 4: Cố nhân quy

raymond-hh-

(Artist Raymond -hanhao)

“Tây hải có Bồng Lai Tiên Đảo, chính là nơi ở của Tán tu. Lần trước đến đại lục Linh Khu là để điều tra, Tán tu đều là những tu sĩ độ kiếp thất bại chuyển thành Tán tu, Tiểu Tự Tại Thiên cũng có không ít Tán tu ở Bồng Lai Tiên Đảo.”

Những người này phần lớn đều do Phật tâm không kiên định, cho nên mới độ kiếp thất bại.

Những Phật tu đó độ kiếp thật bại là việc có thể hiểu được, nhưng chuyện của Thần Nguyên thượng sư lại thật sự không thể lý giải, lần độ kiếp đó… Thần Nguyên thượng sư dường như cũng không có gì khác thường…

Thị Phi hoài nghi chuyện này là do Thiên Chuẩn Phù Đảo và chính Đông hải gây ra, chỉ là việc này liên quan đến một bí mật rất lớn, lúc trước cũng không điều tra ra gì— nếu chuyện thật sự như y nghĩ, thì Tiểu Tự Tại Thiên…

Đường Thời cũng biết chuyện Tán tu, nhưng không ngờ Tiểu Tự Tại Thiên thế mà cũng có Tán tu.

Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Xuất Khiếu kỳ, Quy Hư kỳ, sau đó là Độ Kiếp kỳ, những kinh quyển kia cũng không thiếu ghi chép về Bồng Lai Tiên Đảo, nhưng so với ghi chép về đại lục Linh Khu thì thật sự là quá ít.

“Tán tu Bồng Lai có chín cấp, nhưng hình như ta rất hiếm khi nghe được tin tức về các Tán tu. Hoàn cảnh tựa hồ cũng khép kín như Thiên Chuẩn Phù Đảo và Tiểu Tự Tại Thiên. Nếu một mình ngươi đi thăm dò, sẽ không bị làm khó dễ chứ?”

Thị Phi nâng chén trà, bụng ngón tay ấm áp, y hơi cong môi, nói: “Bồng Lai Tiên Đảo có nhiều loại người, nhưng chủ yếu vẫn là Tán tu. Cái gọi là Tán tu, chẳng qua chỉ là trọng tu sau khi độ kiếp thất bại, xem như là lại bắt đầu Độ Kiếp kỳ lần nữa, nhưng Tán tu thì phải trải qua chín đạo tán kiếp, mới có thể Phi Thăng kỳ. Vì thế, e là trên tiên cảnh— độ kiếp thất bại không chỉ có Đạo tu, cũng sẽ có Yêu tu, Ma tu, Phật tu, mà không phải Tán tu cũng có… Đơn giản là vì Bồng Lai Tiên Đảo có không ít thiên tài địa bảo.”

“Thế thì không phải sẽ thường xảy ra xung đột à? Bồng Lai Tiên Đảo vốn dĩ là địa bàn của Tán tu, thế nhưng hiện tại tu sĩ bình thường tới đó ngày càng nhiều. Có thể dễ dàng buông tha cho kẻ đoạt đi bảo bối sao?”

Nghi hoặc của Đường Thời chính là nói ngay điểm mấu chốt.

Thị Phi nói: “Chính vì thế, nên mới có câu ‘tiên đảo bất tiên’.”

Bồng Lai đơn giản là nơi hỗn loạn nhất ở Khu Ẩn Tinh, nếu ai cũng có thể vào, thì Thị Phi cũng thế.

Chỉ là tu vi của y…

Chắc là trên đường đi tây, tu vi cũng sẽ không giảm đi nhỉ?

Ánh mắt Đường Thời lóe lên, nói: “Đi từ phía nam hả?”

Thị Phi im lặng, gật đầu.

Lúc này, hội đấu giá cũng vừa bắt đầu.

Hội đấu giá của Tỳ Hưu lâu đều có cùng một hình thức, nhưng quy mô lần này rõ ràng không bằng lần trưởng lão Yến Hồi Thanh dẫn hắn đi, dù là chất lượng đồ đấu giá hay là giá cả, ngay cả người tham gia, so với lần trước đều không cùng cấp bậc.

Lúc trước Đường Thời cũng sẽ thi thoảng vừa ý vài món đồ đấu giá, nhưng giờ lại chỉ chuyên tâm uống trà.

Nay đã va chạm với nhiều thứ, mắt nhìn đã cao hơn, vả lại sau khi đạt Kim Đan kỳ, những pháp bảo lúc trước cũng không còn vừa mắt.

Hắn thật ra vẫn chỉ chờ tơ Băng Tàm.

Chỉ là Đường Thời chợt nghe được vài thứ thú vị.

“Vật phẩm đấu giá thứ mười tám, chính là một tàn giản[1] được phục chế, xác định là tứ phẩm, dựa theo lời giải trên ngọc giản, pháp quyết của nó có thể hạn chế sức mạnh của trời phạt do vi phạm lời thề. Chỉ là ngọc giản này là tàn giản, chỉ có một phần ba, cho nên giá khởi điểm là ba ngàn.”

[1] tàn giản: ngọc giản bị khuyết thiếu.

Chỉ là một tàn giản giá khởi điểm cũng đã ba ngàn, còn là pháp quyết lệch lạc như vậy, nhiều người căn bản là không thèm nhìn tới, họ đều tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú.

Đường Thời không hiểu sao trong lòng lại khẽ động, ngón tay sờ sờ mặt bàn, có chút mong chờ.

Loại người miệng hay nói nhảm như hắn, hình như cũng rất cần thứ này.

Đường Thời thấy không có người ra giá, liền muốn mở miệng, không ngờ bên dưới bỗng có một giọng nói ngập ngừng, “Ba ngàn.”

Đường Thời cau mày, thả linh thức xuống dưới, liền phát hiện là một tu sĩ Trúc Cơ.

Hắn mím môi, dường như không ngờ sẽ có người giành với mình, “Năm ngàn.”

Một hơi nâng thêm hai ngàn, ai còn dám giành với Đường Thời? Có thể ngồi trên nhã gian, đa phần là tu sĩ có bản lĩnh. Người lúc nảy còn chần chờ, liền biết mình e là không mua được thứ này, sau khi phát hiện có người cạnh tranh thì đành rút lui.

Thế là trong giọng nói ngọt ngào của nữ chủ trì, tàn giản đã được bán đi với giá cao bất ngờ.

Đường Thời bóp bóp cái trán mình, chẳng hiểu sao vừa rồi lại xúc động thế. Nhưng cũng tốt thôi, chỉ là chênh có hai ngàn linh thạch thôi mà…

Ánh mắt hắn hơi lóe, rơi xuống tay phải Thị Phi, nghi hoặc chợt lướt qua.

Hội đấu giá lại tiếp tục.

Xung quanh còn có mấy nhã gian khác, chỉ là không biết bên trong có những người nào, hắn ngồi ở đây im lặng không một tiếng động.

Tơ Băng Tàm hiển nhiên sẽ là vật phẩm cuối cùng, điều này khiến Đường Thời hơi cau mày.

Thị Phi nhìn vẻ mặt hắn, liền biết đây mới là mục tiêu của Đường Thời, mười ba kén tơ Băng Tàm, kén nào cũng to cỡ một nắm tay, nhiêu đây chắc là đã đủ rồi?

Đường Thời sờ sờ cằm, chờ đợi đấu giá.

“Vật phẩm cuối cùng, mười ba kén tơ Băng Tàm tứ phẩm, đây là vật phẩm tốt nhất để chế tác hộ giáp, và cũng là vật liệu của rất nhiều pháp bảo, có hàn tính, giá khởi điểm năm trăm một kén, chư vị không nên bỏ lỡ.”

Không hiểu sao Đường Thời cảm thấy ánh mắt nữ tu dưới kia chuyển về hướng mình, giống như đang chờ mong gì đó.

Ước chừng Tỳ Hưu lâu đã biết mình rất cần thứ này?

Thật ra Đường Thời cũng không còn bao nhiêu linh thạch, tu luyện tốn kém rất nhiều, tốc độ tu luyện của hắn lại khá điên cuồng, hiện tại chỉ còn hai vạn tư linh thạch. Trước đó đã mua năm kén tơ Băng Tàm, tốn hết ba ngàn linh thạch, mỗi kén là sáu trăm. Hiện giờ giá khởi điểm là năm trăm một kén, Đường Thời tính toán một chút— mười ba kén, vậy là sáu ngàn rưỡi.

Nói cách khác, giá khởi điểm là sáu ngàn rưỡi, chẳng qua, ở hội đấu giá kiểu này, vật phẩm tăng giá gấp đôi cũng là chuyện có thể xảy ra.

Đường Thời có thể xem là một người lý trí, nếu giá vượt quá chịu đựng của hắn, thì sẽ không tiếp tục ra giá nữa.

“Bảy ngàn.”

“Bảy ngàn rưỡi.”

“Tám ngàn ba.”

“Tám ngàn rưỡi.”

“Tám ngàn tám.”

Giá liên tục tăng lên, nhưng mà biên độ tăng cũng không quá cao. Đường Thời để ý thấy hầu hết những người ra giá đều là người ở tám căn nhã gian trên lầu. Nháy mắt giá đã đến chín ngàn, cũng chỉ còn hai người ra giá.

Đường Thời tay trái sờ móng ngón cái tay phải, hai mắt lóe lên, rốt cuộc cũng ra giá: “Chín ngàn rưỡi.

Giới hạn một kén của hắn là một ngàn, vượt qua giá này thì tốt cỡ nào hắn cũng không cần, luôn sẽ có biện pháp khác thôi.

Một ngàn một khén, tức là một vạn ba, qua giá ngày Đường Thời sẽ ngừng ra giá.

Suốt quá trình ra giá trước Đường Thời vốn không lên tiếng, nay lại thình lình ra giá, ra một phát chín ngàn rưỡi. Đây là giữa đường xông ra con ngựa đen*, mọi người đều nhìn về phía hắn, nhưng dù sao cũng là nhã gian, không ai nhìn ra được gì.

*QT: bán đạo thượng sát xuất lai đích hắc mã (半道上杀出来的黑马). Câu này chắc là thành ngữ gì đó những mà mình search khum ra… Chắc là ý nói giữa chừng có người chen ngang câu chuyện…

Còn có người ở hai nhã gian khác ra giá, lúc này, người bên trái hô: “Chín ngàn bảy.”

Ngay sau đó, người bên phải như muốn đối địch, liền đáp trả: “Một vạn.”

Đây lại là một mức giá mới, mọi người liền nhìn về phía căn nhã gian kia.

Bao gồm cả Đường Thời, trước mặt bọn họ là song cửa sổ chạm khắc hoa văn, cách song cửa này, dù là thả linh thức ra cũng không thể xuyên qua trận pháp bên trên, cho nên không biết được người ra giá kia là ai.

Thật ra giá này đã là vượt qua giá trị vốn có của tơ Băng Tàm tứ phẩm, nhưng dù sao cũng là hội đấu giá, nên cũng không có ai nói gì.

Giá này đã cách rất gần giới hạn một vạn ba của Đường Thời…

Ngón tay hắn gõ trên mặt bàn, tính toán một chút, không đợi hắn tính rõ ràng, người ra giá “chín ngàn bảy” bên trái hình như đã nổi giận, tiếng chén trà rơi xuống đất vỡ tan, “Thiếu môn chủ khinh người quá đáng!”

Hửm?”

Đường Thời nhíu mày, cảm giác hai người ra giá này hình như là quen biết nhau?

Thị Phi nhìn hắn, sau đó quay đầu trông sang nhã gian bên phải, ánh mắt âm u, hỏi: “Sao vậy?”

Đường Thời không ngờ y sẽ nói chuyện với mình, trong lòng cảm thấy hơi kỳ lạ, vẫn là đè cảm giác đó xuống. Hắn chỉ là chợt nghĩ đến người quen mà thôi, thuận miệng nói: “Hiện tại có ngươi đi với ta cũng rất tốt… Ít nhất nếu có gặp bằng hữu cũ, ta còn có thể mượn uy danh Tiểu Tự Tại Thiên của ngươi… Ngươi bên phải kia, có lẽ là bằng hữu cũ— không phải, còn chưa biết là bạn hay địch.”

Thiếu môn chủ, Lạc Viễn Thương à?

Đường Thời im lặng nghe động tĩnh bên kia.

Dù sao ở Đông sơn Kim Đan kỳ đã là tu vi đỉnh cao, người ra giá bên cạnh này căn bản không sợ bại lộ thân phận. Cái vị “khinh người quá đáng” bên phải cười một tiếng, nói: “Hội đấu giá Tỳ Hưu lâu, ai ra giá cao thì mua được thôi.”

“Hừ, thằng nhãi ranh.” Người nọ cậy mình nhiều tuổi mà lên mặt, trực tiếp mắng Lạc Viên Thương, sau đó lên giọng, “Một vạn mốt.”

“Một vạn một ngàn rưỡi.” Giọng nói nghe quen quen kia lại vang lên.

Đường Thời cười cười nói: “Tên này vẫn y như trước, luôn khiến người ta muốn đập cho một trận.”

—không, thật ra năm đó Đường Thời còn phù hợp với câu này hơn.

Nhưng hắn rõ ràng sẽ không tự nói mình như thế, đem cái nồi này ụp lên đầu Lạc Viễn Thương vẫn hơn.

Thị Phi lúc trước cũng đi mười tám cảnh Tiểu Hoang, làm sao không biết so sánh giữa Đường Thời và Lạc Viễn Thương, chẳng qua trong đầu y điều đầu tiên nhớ tới là— Lạc Viễn Thương đã từng hỏi y, “Thị Phi đại sư có ý kiến gì không?” [2]

Có ý kiến gì không à?

Thị Phi rất muốn nói, y có ý kiến.

[2] Cho bạn nào không nhớ thì khúc này ở cuối quyển 2 chương 5. Lúc Lạc Viễn Thương rủ rê Đường Thời vào team, Thị Phi cũng có mặt.

Lúc này mọi người đều bị mức giá làm chấn động, người vừa rồi tranh cãi với Lạc Viễn Thương cũng im lặng hồi lâu.

Người chủ trì phía dưới đã có chút mừng rỡ, nét mặt hồng hào, hô: “Một vạn một ngàn rưỡi, lần thứ nhất…”

Đường Thời mở miệng nói: “Một vạn hai.”

Giới hạn của hắn là một vạn ba, hiện giờ cũng gần tới rồi. Lúc này ra giá, chỉ là muốn thăm dò giới hạn của tên kia. Nhưng hắn không ngờ, khi hắn ra giá, lão già kia lại cười sằng sặc: “Lại còn có con ngựa đen xông ra giữa đường đấy.”

Ngựa đen?

Đường Thời giơ tay lên nhìn, còn vén cả tay áo ra xem, bèn hỏi Thị Phi: “Ngươi thấy ta có đen không?”

“…” Thị Phi chỉ thấy cạn lời.

Thế nên Đường Thời liền hiểu ý y, “Ngươi cảm thấy ta cũng không gọi là đen phải không? Thật ra còn thấy khá trắng đúng không?”

“…” Thị Phi vẫn cạn lời như trước, chỉ dùng đôi mắt đen láy, sâu sắc nhìn Đường Thời.

Kế đó Đường Thời liền thẳng lưng, cao giọng, nói: “Ta là một con ngựa— trắng—”

Phía dưới bỗng nhiên yên tĩnh, Lạc Viễn Thương ở sát vách rốt cuộc cũng nhận ra giọng nói này cực kỳ quen thuộc… Nghe đến đây thì nước trà đang uống bị sặc mà phun ra, những người đứng sau cửa đều sửng sốt, “Thiếu môn chủ làm sao vậy?”

Lạc Viễn Thương cảm thấy quá là vi diệu, im lặng một lát rồi nói: “Đại khái là gặp phải tiện nhân rồi…”

Đám người sau cửa im lặng: “…”

Một câu “ta là con ngựa trắng” của Đường Thời, âm cuối còn hơi kéo dài, đã khiến người ta muốn lôi hắn từ trên nhã gian xuống đập cho một trận— nhất là người vừa rồi tranh cãi với Lạc Viễn Thương.

Vốn dĩ do ông ta rất cần tơ Băng Tàm, cho nên khi thấy Đường Thời thình lình chen vào giữa đường, liền tưởng đã gặp phải đối thủ mạnh. Ai ngờ tên kia lại bắt bẻ mình cái gì mà ngựa trắng với chả ngựa đen, đúng là tào lao!

Cách tát vào mặt kẻ như vậy đó là— ra giá!

Cho nên ông ta liền hô lớn, áp chế tất cả âm thanh khác trong hội trường: “Một vạn ba!”

Tốt lắm, bây giờ Đường Thời không cần làm loạn nữa, hắn thoải mái ngồi lại, híp mắt, đưa chén trà lên bên miệng, có chút hả hê khẽ nói với Thị Phi: “Có trò hay để xem rồi.”

Thị Phi nhìn qua, liền thấy hắn cũng nhìn lại, ánh mắt nghiêng nghiêng, y liền dời mắt, nhìn chính mình. Thị Phi giật mình, lại chỉ hơi gật đầu, chắp tay nói: “Hình như là trưởng lão Chính Khí tông, Vạn Tân An.”

Chính Khí tông?

Cái tên này khiến da đầu Đường Thời tê rần, nhưng chỉ chốc lát rồi lại chuyển sang hưng phấn. Hắn nâng ngón tay, dùng ánh mắt vô cùng mờ ám nhìn Thị Phi, “Liên hoa chi đồng của Tiểu Tự Tại Thiên, thật sự là không truyền ra ngoài sao?”

Thị Phi làm sao biết người kia là trưởng lão Chính Khí tông? Không có liên hoa chi đồng thì sẽ không nhìn thấy.

Lúc ở trên biển, Thị Phi đã dạy Đường Thời một pháp quyết, nhưng cũng chỉ là pháp quyết mà thôi, chẳng phải tâm pháp gì, nên Đường Thời chỉ có thể gia tăng thị lục, không như Thị Phi, liếc mắt là có thể nhìn rõ bản chất.

Bây giờ Đường Thời hỏi, Thị Phi chỉ liếc hắn một cái, “Không có liên hoa chi đồng.”

Ánh mắt y một màu đen láy, nhìn không ra hư ảnh của kim liên, Đường Thời như đã hiểu được gì đó.

Hắn mím môi, ngón tay đè lên môi dưới, cuối cùng vẫn hỏi: “Giờ ngươi là Phật hay là Ma?”

Thị Phi đáp: “Ma.”

Nhưng vẫn còn một viên Phật tâm.

Ánh mắt Đường Thời dần lạnh lẽo, thế nhưng không hiểu vì sao lại muốn cười đến kỳ lạ, hắn nói: “Ngươi trải qua nhiều kiếp nạn, chỉ có thể chịu đựng. Vừa lúc Thiên Ma Tứ Giác có dị động, nếu ngươi thật sự thành Ma, chẳng bằng đến đó một phen.”

Hắn cũng chỉ là buột miệng, Thị Phi cũng không đáp lời, chỉ làm như không nghe thấy.

Mức giá bên kia đã vượt qua khỏi giới hạn của Đường Thời, nên hắn cũng không tiếp tục ra giá. Bên phía Lạc Viễn Thương và lão già kia vẫn tiếp tục khoe của[3] mà nâng giá. Cuối cùng là trưởng lão Vạn Tân An dùng một vạn sáu mua được tơ Băng Tàm, gấp ba lần giá gốc.

[3] Tài đại khí thô(财大气粗): 1. Giàu có hào sảng (tài sản giàu có, phong thái bất phàm) | 2. phô trường giàu có; ỷ vào giàu có khinh thường người khác

Phần đấu giá cuối cùng này đã kết thúc, thực ra thì tâm trạng Vạn Tân An vẫn khá tốt, đã lấy được thứ này, trở về có thể may một chiếc áo choàng phù hợp hơn.

Đấu giá xong, trưởng lão Vạn Tân An liền rời đi trả tiền. Đường Thời vẫn ngồi đó, chờ người đã đi hết, hắn mới ra ngoài. Giao dịch xong, hắn cầm tàn giản trong tay, hơi chần chừ một lát, cuối cùng vẫn cất vào, không nói tiếng nào.

Thị Phi lên tiếng: “Vừa rồi Lạc Viễn Thương đứng bên ngoài một lát.”

Đường Thời nhướng mày, nói: “Hắn thích đứng thì cứ để hắn đứng.”

Vốn dĩ y cũng không trông đợi Đường Thời có thể nói được gì hay ho, nhưng nghe câu này thật sự có thể nghẹn chết người ta. Thị Phi cạn lời, mắt thấy Đường Thời đứng dậy, y cũng đi theo, lại thấy hắn lộ vẻ ngấm ngầm mưu tính, liền biết trong bụng người này đã có tính toán.

“Đi thôi.”

Khi Đường Thời đẩy cửa bước ra, bên ngoài đã hoàn toàn yên tĩnh, hắn cũng không đi xa khỏi Tỳ Hưu lâu, chỉ lang thang vòng vòng. Thị Phi hỏi hắn tính làm gì. Đường Thời ngoảnh đầu cười cười: “Cướp của.”

Hắn thật sự là không muốn mua tơ Băng Tàm giá quá cao, nhưng lại rất cần nó. Lần sau còn có thể gặp được nhiều tơ Băng Tàm như thế sao? Hẳn là không… Cơ hội đã ở trước mắt, nhưng lại khả ngộ bất khả cầu[4]. Cơ hội phải được nắm bắt, một khi đã mất đi thì sẽ không bao giờ đến nữa.

[4] Khả ngộ bất khả cầu: Có những chuyện, chỉ có ngẫu nhiên gặp mặt mới có khả năng, cầu là cầu không được.

Đường Thời không định bỏ lỡ cơ hội này, những kẻ cố ý nâng giá nên bị sét đánh chết— đối với loại nghèo như Đường Thời mà nói, nghèo cũng là một loại phong độ…

Thế nhưng, nghèo không thể trở thành lý do để không cướp bóc.

 Bởi vì chỉ có ăn cướp thì mới giàu lên thôi.

Đường Thời nghĩ thông suốt rồi, lại nhìn chằm chằm Tỳ Hưu lâu. Hắn không biết Vạn Tân An trông ra sao, cho nên có chút sốt ruột.

“Thị Phi sư huynh, Vạn Tân An là người nào?”

Thị Phi lớn lên ở Tiểu Tự Tại Thiên, cho dù từng gặp những chuyện cướp bóc thế này, cũng chỉ là gặp qua mà thôi. Cũng không quen ai có thể làm ra loại chuyện này, nhưng hôm nay Đường Thời nói muốn đi cướp của người khác…

Thị Phi bỗng nhiên không biết nói gì, ánh mắt nhìn theo hướng tay hắn chỉ, lại vừa vặn nhìn thấy Vạn Tân An râu tóc bạc phơ đi ra. Vì thế ánh mắt hơi khựng lại, còn chưa kịp nghĩ có nên trả lời hay không, Đường Thời đã ghé tai y cười khẽ một tiếng: “Ta biết rồi.” (Lưu manh quá >︿<)

Khi hắn hỏi đã đoán được Thị Phi sẽ không trả lời, cho nên Đường Thời liền chú ý đến ánh mắt y, chỉ một dao động ngắn ngủi, đã có thể tìm thấy mục tiêu của mình.

Đường Thời là một tên xảo quyệt, bản lĩnh cướp giật cũng có một chút, hắn xoay người biến mất ở góc rẽ, thuận tay vỗ vai Thị Phi một cái: “Ngươi cũng nhập ma rồi, cần gì kiêng dè nhiều như vậy, chẳng bằng theo ta lăn lộn… ta dắt ngươi đi đánh cướp.”

Thật ra hắn chỉ muốn cáo mượn oai hùm thôi.

Lúc người nọ đi ra, Đường Thời không dám thả linh thức ra xem. Nếu thả linh thức ra dò xét tu sĩ cảnh giới cao hơn bản thân thì hầu như sẽ dễ dàng bị phát hiện. Tu vi thấp một chút thì còn tốt, tu vì càng cao càng nhạy cảm.

Hiện tại Đường Thời vẫn chưa biết tu vi Vạn Tân An như thế nào, nên cần phải cẩn thận.

Một bên theo sát từ xa xa, một bên môi mấp mấy hỏi Thị Phi: “Lão tu vi thế nào?”

Thị Phi trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc vẫn nói: “Kim Đan sơ kỳ”

“…” Đường Thời dừng bước, quay đầu ngó y, “Ngươi mềm lòng quá đấy, ta chỉ là thuận miệng hỏi thôi, cũng không nghĩ là ngươi thật sự biết.”

Dù sau Thị Phi cũng đã Kim Đan kỳ từ lâu rồi, nhiều năm chống chọi với tâm ma, tôi luyện tâm trí y cũng không phải như người thường. Hiện tại tinh thần lực của y đã khác xa tu sĩ cùng cảnh giới, có lẽ đã là Kim Đan hậu kỳ. Chẳng qua Đường Thời vẫn luôn không nhìn thấu được tu vi Thị Phi, nên không có cảm giác gì.

Hắn vừa nói lời này, Thị Phi liền nhận ra mình sai rồi, vì thế trầm mặc không nói nữa, nhìn Đường Thời tiếp tục đi thẳng. Y rất muốn nói một câu kiểu như “tìm chỗ khoan dung mà độ lượng”, nhưng cảm thấy nói Đường Thời cũng chẳng nghe, chỉ có thể tự đi theo, hy vọng đừng xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.

Vẫn còn ở địa giới Đông sơn, ít nhất cũng không nên quá gây chú ý?

Rời khởi Đông Cực thành, tiếp tục đi về hướng bắc sẽ đến Chính Khí tông.

Ngoài Đông Cực thành là núi cao liên tiếp. Ban đầu Đường Thời chỉ theo sát từ xa, hắn và vị trưởng lão kia đều là Kim Đan kỳ, hẳn là lão sẽ không phát hiện ra hắn.

Chỉ là Đường Thời ngày càng tiếp cận, người nọ cuối cùng đã phát giác, liền một kiếm chém về phía hắn.

Đường Thời sớm có chuẩn bị, không hề hoảng loạn, trở tay một đao chặn lại. Dựa vào tốc độ xuất chúng của hắn, lao đến trước mặt Vạn Tân An. Không chút dây dưa mà bổ một đao thẳng xuống đỉnh đầu lão.

Gió tụ lại trên mũi đao hắn, vô số linh lực, điểm sáng bắt đầu lan ra. Ánh mắt Đường Thời nặng nề, hạ thủ vững vàng, căn bản không thấy được chút sơ hở.

Vạn Tân An lại không ngờ, ngay tại địa giới Đông sơn mà có người muốn ám toán mình. Còn là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, ở Đông sơn, Kim Đan kỳ đã xem là tu vi đỉnh phong. Nhân vật lợi hại như vậy đến Đông sơn từ khi nào?

Lão kinh hải, chỉ kịp giơ ngang kiếm chặn lại, bị một đao sắt bén của Đường Thời bổ làm hai. Song song lúc đó hàn khí xâm nhập, tấn công vào tay lão. Các ngón tay đều bị sương tuyết đông cứng. Đây rốt cuộc là thuật pháp quái quỷ gì?

Mắt thấy đao Đường Thời vừa lóe liền tan biến ngay trong tay, Vạn Tân An biết đây là thời cơ để chạy trốn.

Tên nhóc này không chừng là đệ tử của đại môn phái nào đó, e là đã theo dõi mình từ nảy.

Chính là thời điểm rời khỏi hội đấu giá, có lẽ hắn đã theo sát mình rồi.

Nếu Vạn Tân An biết hôm nay sẽ bị để ý như vậy, nhất định đã không tới đây rồi.

“Ngươi là người phương nào?”

“Ta có phải người đâu.” Đường Thời duỗi người, trông không hề vội vàng, nhưng đi một bước liền thuấn di! Trực tiếp đến sau lưng Vạn Tân An. Gọi ra Trảm Lâu Lan, liền có hư ảnh loang lổ rỉ sét của Trảm Lâu Lan xuất hiện, hướng ngay sau đầu Vạn Tân An—

[5] Thuấn di: di chuyển trong nháy mắt. (skill teleport đấy quí dị)

Vạn Tân An lập tức cảm thấy sởn tóc gáy, ngay khi lão định xoay người lại, liền nghe Đường Thời nói: “Thị Phi sư huynh, tới giúp một tay nào.”

Cái tên này quen quá!

Vạn Tân An vô thức quay đầu theo lời Đường Thời, liền thấy một tăng nhân mặc tăng bào xanh nhạt, đứng dưới cây cổ tùng cách đó không xa, tay y gạt một chuỗi tràng hạt, tựa hồ vô bi vô hỉ mà nhìn bọn họ.

Vạn Tân An biết mình trúng kế rồi…

Nghe tên Thị Phi gây cho lão chân động quá lớn, thế nên động tác trì hoãn, ngay lúc đó kiếm ảnh Đường Thời chém tới, bổ xuống đầu lão chẳng khác gì bổ dưa. Sau đó mọi thứ đều tiêu biến.

Một viên Kim Đan hiện ra, giây lát hóa thành khói bụi.

Chỉ có kiếm và túi trữ vật của Vạn Tân An rơi xuống, ngay cả quần áo cũng không thấy.

Đường Thời khẽ than: “Ta là ngựa đó.”

Người ở đâu ra chứ?

Lúc trước không phải bảo hắn là ngựa đen hả? Đường Thời còn cố ý phản bác một câu, nói hắn là ngựa trắng mà. Thế mà giờ lão lại không nhớ.

Chắc là vì lớn tuổi rồi ha? Già rồi thì nên vào quan tài đi, đừng líu lo ở đây mãi, khiến cho Đường Thời bực bội trong lòng.

Một màn vừa rồi, có rất nhiều yếu tố ăn may, nhưng mặc kệ là dùng cách gì, một đao một kiếm chém chết lão tu si ngang cấp, thậm chí đối phương còn không kịp phản kháng, đối với người khác căn bản là chuyện không thể.

Đường Thời xoay người, xách túi trữ vật và thanh kiếm kia lên, phá đi ấn ký thần thức bên trên, đồng thời thu hồi kiếm Trảm Lâu Lan. Sau đó ước lượng túi trữ vật một chút, men theo đường núi chậm rãi trở về. Hắn đi đến bên người Thị Phi, trông thấy ánh mắt y u ám, nặng nề.

Đường Thời không biết sống chết còn cười cười, “Ngươi lại không vui vì ta giết người à?”

Thị Phi trước giờ chưa từng vui vẻ khi hắn giết người, Đường Thời hỏi câu này cũng như không hỏi mà thôi.

Chẳng qua, hôm nay Đường Thời có thể thuận lợi giết người như thế, vẫn là công lao của Thị Phi. Hắn mở túi trữ vật, móc ra một kén tơ Băng Tàm, khóe miệng cong lên, vô cùng vui vẻ.

“Không ít người nhận ra ngươi, ta lừa lão, nói ngươi muốn động thủ, lão liền nhìn về phía ngươi. Thanh danh của Tiểu Tự Tại Thiên đúng là không tồi.”

Đường Thời có vẻ tự hào về sự cơ trí của mình, thật ra là hoàn toàn lợi dụng sự tồn tại của Thị Phi— Y mím môi, xoay người đi thẳng hướng đường núi, có hơi không muốn nói chuyện với Đường Thời.

Đường Thời mặt dày theo sát, nhìn Thị Phi đi phía trước, đuổi kịp y, xoay người vừa đi lùi vừa nói, “Vừa rồi ngươi nói với ta là không có liên hoa chi đồng, nói cách khác, ngươi không cần liên hoa chi đồng cũng có thể nhìn ra trưởng lão Chính Khí tông. Như vậy, ta chỉ có thể cho rằng ngươi dựa vào giọng nói hoặc thứ gì khác… Tuy giờ ngươi đã không thể xem là người xuất gia, nhưng ta nghĩ ngươi vẫn sẽ không nói dối. Nếu ngươi đã biết đó là trưởng lão Chính Khí tông, thì rất có thể là do ngươi đã quen biết hắn, cho nên— với danh tiếng Tiểu Tự Tại Thiên, nếu ngay lúc chiến đấu ta gọi tên ngươi, lão ắt hẳn sẽ kinh hải…”

Trận này tuy chỉ ngắn ngửi mấy tức (hơi thở), thậm chí tưởng chừng vô cùng đơn giản, nhưng những tính toán từ đầu đến cuối của Đường Thi lại được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Nhìn ánh mắt Thị Phi dời sang, lại như cũ nhìn hắn không nói tiếng nào, Đường Thời đắc ý nói: “Với ta mà nói, một câu này chẳng tốn kém gì, nhưng với lão, lại là đòn trí mạng. Lũ người Chính Khí tông đều ngu xuẩn như thế…”

Thị Phi nói: “Tâm tư thủ đoạn ngươi đều cay độc— Ông ta chưa từng dụng chạm ngươi, tội gì phải hạ độc thủ như vậy?”

Ánh mắt Đường Thời kỳ quái: “Ngươi thật sự nhập ma à? Sao ta chẳng nhìn ra nhỉ?”

Thị Phi mặc kệ hắn, tiếp tục đi thẳng, tựa hồ không tính đi cùng đường với Đường Thời.

Đường Thời vẫn cứ đuổi theo y, sau đó nhìn thấy những bậc thang đá trước núi, bên cạnh còn có một dòng suối trong vắt. Thị Phi đi qua đó, Đường Thời cười lạnh một tiếng, gọi với theo: “Ta muốn tơ Băng Tàm, không cướp của lão thì đào đâu ra? Ta vốn không phải loại người nói đạo lý, muốn cướp thì cướp thôi. Cướp đồ của lão, chẳng lẽ còn giữ cho lão cái mạng để về Chính Khi tông báo cáo hả? Nếu bọn người Chính Khí tông vây đánh ta, ngươi sẽ giúp ta sao?”

“…Giúp.”

Thị Phi rũ mắt, nhìn hắn chốc lát, mới nói ra một chữ này.

Đường Thời bỗng nhiên im lặng, nhìn y ngồi bên dòng nước, cũng đi qua ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn y, “Ngươi vẫn không buông bỏ ta à?”

“…” Thị Phi im lặng.

Đường Thời bèn nhún vai, “Đồ si tình.”

Tình huống này trong mắt người khác thật sự cạn lời. Chỉ là Đường Thời là người Thị Phi vô tình đặt vào đáy lòng. Nhưng đối với hắn, Thị Phi chỉ như người qua đường, hắn không động tâm, cũng chính là vô tình vô ái.

Thị Phi đưa tay vào làn nước, rửa sạch bụi bặm, Phật châu ngâm trong nước suối, màu sắc mờ ảo.

Đường Thời đứng lên, chắp tay sau lưng, đột nhiên nhìn về hướng vừa rồi bọn họ đến. Một nam nhân mặc áo bào xanh nhạt có vết mực đang đứng đó.

Thị Phi không phải không cảm nhận được, chỉ là việc này chung quy không liên quan đến y.

Lạc Viễn Thương bước tới, cười cười với Đường Thời, “Lạc mỗ còn tưởng là ảo giác của mình thôi, không ngờ người ở Tỳ Hưu lâu thật sự là Đường sư đệ.”

Đường Thời cũng chắp tay, cười giả lả, “Lạc sư huynh thật là nhạy bén.”

Hiện giờ Lạc Viễn Thương là Kim Đan trung kỳ, tùy tiện thả linh thức ra phát hiện Đường Thời cũng đã Kim Đan sơ kỳ, mà sau lưng hắn là Thị Phi, tu vi y vẫn là không thể nhìn thấu. Không phải lúc trước y đã bị hạ cảnh giới sao? Làm sao nhanh như vậy đã trở lại như cũ? Mà so với lúc trước còn muốn lợi hại hơn mấy lần.

“Ta nghĩ cả cái Đông sơn này chẳng có ai lại nói năng kỳ cục như thế, lại cảm thấy nhịp điệu giọng nói có phần quen thuộc, nên mới đoán chút thôi.”

Lạc Viễn Thương nói hoàn toàn là sự thật, có vài người trời sinh đã kỳ lạ, tỷ như Đường Thời. Hắn có thể chẳng giỏi giang gì, nhưng khi hắn mở miệng nói mấy lời đê tiện, sẽ khiến người khác cảm thấy— hắn đúng là cầm thú. Đây cũng là một loại tài năng.

Đường Thời da mặt dày, chẳng biến sắc mà tiếp đón Lạc Viễn Thương, “Ta tin rằng Lạc sư huynh không có việc gì thì sẽ không gõ cửa. Đường Thời ta là một kẻ phiền phúc, chẳng hay Lạc sư huynh tìm ta có chuyện gì?”

Hỏi rất thẳng thắn, cũng là đúng ý Lạc Viễn Thương.

Đông sơn hiện giờ đã bắt đầu nổi sóng ngầm, lại thình lình xuất hiện hai cao thủ Kim Đan kỳ, chắc chắn sẽ sinh ra hiệu ứng dây chuyền, Lạc Viễn Thương híp mắt cười, “Có một mối làm ăn không cần bỏ vốn, muốn tìm ngươi và Tiểu Tự Tại Thiên Thị Phi sư huynh đến giúp một tay.”

Đường Thời nhíu mày, làm ăn không cần vốn? Lời này cũng chẳng êm tai mấy.

Thị Phi không ngờ còn có phần mình, tâm y sáng như gương, khi nhìn thấy Lạc Viễn Thương liền phát giác quanh thân hắn có một loại sát khí ngưng tụ. Ánh mắt Lạc Viễn Thương nhìn thẳng phía Thị Phi, hai bên đối mặt.

Đường Thời nói: “Chắc là ta biết ngươi tính làm gì rồi, ta cũng rất hứng thú. Chỉ là Thị Phi sư huynh tình cờ đi cùng đường với ta…”

Đường Thời cũng rất thoải mái gác loại quan hệ của họ sang một bên.

Thị Phi không muốn dây vào việc này. Hắn đã nhập Ma, lại được chân Phật điểm hóa, biết rõ mình phải trải qua vô số kiếp nạn, mới có thể tu thành chính quả. Đối mặt với hết thảy phát sinh trước mắt, đều có một loại tâm tính lạnh nhạt.

Hắn chắp tay chữ thập, ôn hòa nói: “Thị Phi không tham dự chuyện thị phi, cáo từ.”

Xoay người định đi, lại nghe Lạc Viễn Thương cười nói: “Nếu Lạc mỗ nói việc này có liên quan đến Tiểu Tự Tại Thiên và Đông hải Tội Uyên thì sao?” [6]

[6] Tội uyên: vực sâu tội lỗi.

Thị Phi dừng bước, như bị thứ gì trói buộc, y chậm rãi dời mắt, đối diện Lạc Viễn Thương.

Từ lúc ở mười tám cảnh Tiểu Hoang, y đã biết người này không hề đơn giản— người ở đại lục Linh Khu đáng lý không thể biết đến cái tên “Đông hải Tội Uyên”.

Ánh mắt Thị Phi quá lạnh lẽo, nếu đổi lại là người khác đối diện với y lúc này, có thể đã phát lạnh đến run rẩy.

Nhưng là Lạc Viễn Thương thì không, bởi gã biết rất nhiều chuyện, cũng biết chuyện mà Thị Phi không thể buông bỏ.

Thật ra thì gã cũng không chắc chắn, chỉ là dựa vào nhiều dấu vết suy đoán ra mà thôi.

Hiện giờ Lạc Viễn Thương là người tu vi cao nhất ở Điểm Thúy môn, được phong làm thiếu môn chủ, chưởng môn đời kế cũng sẽ là gã thôi. Đông sơn đại hội đã sắp tới, nhưng ba môn phái mạnh nhất vẫn chưa định ra. Nếu có tên trong Tam môn sẽ có thể tham dự hội Tứ Phương Đài, sau đó còn có cơ hội tiến vào Đại Hoang. Do đó Lạc Viễn Thương thật sự rất coi trọng lần Đông sơn đại hội này.

Vì những cơ hội này đều liên hệ chặt chẽ với nhau, là một kẻ có dã tâm, sao gã có thể bỏ lỡ được.

Lạc Viễn Thương muốn rạng danh, không chỉ ở Đông sơn, mà cả Đại Hoang, toàn bộ đại lục Linh Khu, toàn bộ Khu Ẩn Tinh!

Chuyện Đông hải Tội Uyên, cơ hồ chính là tử huyệt của Thị Phi.

Y nhìn Lạc Viễn Thương, “Từ đâu biết được?”

Lạc Viễn Thương nói: “Dị tượng gần đây xuất hiện ở hậu sơn Chính Khí tông, nước ao Hàn Đàm chuyển đen, có kim quang lơ lửng, mọi người đều nói là dị bảo xuất thế. Chẳng qua, ta cảm thấy— trong phúc có họa.”

Bảo vật muốn xuất thế, khẳng định là sự thật. Nhưng đồng thời, nước ao Hàn Đàm biến đen, lại làm người ta có dự cảm chẳng lành.

“Theo ta biết, bởi vì Đông sơn gần Tiểu Tự Tại Thiên và Thiên Chuẩn Phù Đảo nhất, tuy không giao hảo với Thiên Chuẩn Phù Đảo nhưng quan hệ với Tiểu Tự Tại Thiên lại không tồi. Lần Thần Nguyên thượng sư độ kiếp thất bại, là Thị Phi sư huynh đến điều tra phải không? Chỉ là nghe nói, lần đó Thị Phi sư huynh và Chính Khí tông nói chuyện cũng không vui vẻ gì.”

Lạc Viễn Thương này mỗi một câu đều kinh tâm động phách, chỉ làm người ta thấy run rẩy.

Đường Thời nhìn sang Thị Phi, thấy đáy mắt y quang ảnh u ám lay động, liền biết Lạc Viễn Thương đã nói trúng rồi. Có lẽ Lạc Viễn Thương còn không nhìn ra, nhưng Đường Thời ở cùng Thị Phi lâu ngày, cũng có thể hiểu được ẩn giấu sau vẻ mặt bát phong bất động kia là tâm tình gì.

Hắn tạm thời không lên tiếng, nhưng vẫn cảm nhận được bầu không khí kỳ quái giữa Lạc Viễn Thương và Thị Phi.

Thị Phi cuối cùng nói: “Vậy thì… đành phải làm phiền rồi.”

Lạc Viễn Thương cười ra tiếng, bèn khoát tay nói: “Đường Thời sư đệ đã rời khỏi Đông sơn một khoảng thời gian rồi nhỉ? Biến hóa ở Đông sơn cũng không nhỏ. Thị Phi sư huynh vốn lại không phải người Đông sơn, ta thì cũng xem như là người quen, thế thì đưa hai vị đi dạo một lát. Sau đó mời cả hai đến Điểm Thúy môn làm khách nhé.”

Ba người Đường Thời liền ngự không rời đi, Đường Thời và Lạc Viễn Thương đều là ngự kiếm, Thị Phi thì lại đạp mây mà đi, chẳng hề ỷ lại vào pháp bảo như họ.

Nghi hoặc trong lòng Đường Thời càng lớn, hắn đã cất hết mấy thứ cướp được từ Vạn Tân An rồi, cứ tỏ ra không có việc gì mà đi như du khách tham quan thông thường— cảm giác như là thổ phỉ vậy…

Điểm Thúy môn ở trên núi Thương, tên núi này lại rất hợp với Lạc Viễn Thương. Bọn họ đáp xuống ở sơn môn, có mấy đệ tử đến nói chuyện với Lạc Viễn Thương, gã tạm rời đi. Đường Thời lại đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay phải khác thường, hắn hơi sửng sốt, liền xoay người đi luôn, một câu cũng chẳng nói, vô cùng tùy ý.

Lạc Viễn Thương từ bên kia sơn môn trở lại, chỉ thấy mỗi Thị Phi, vì thế cảm thấy hơi kì lạ, “Đường Thời sư đệ đâu rồi?”

Thị Phi lắc đầu, tỏ vẻ mình có biết gì đâu, sau đó lại lạnh nhạt nói với Lạc Viễn Thương: “Ngươi thật sự đã rơi vào Ma đạo.”

Lạc Viễn Thương nhíu mày, chế nhạo: “Ngươi cũng là thân đọa Ma, lại còn nói ta.”

Thị Phi chỉ nói: “Khác biệt.”

“Thiên đạo có phải đạo hay không? Phật tu đòi hỏi phải vượt qua tâm ma, thậm chỉ trải qua nhiều kiếp nạn, mới có thể thành Phật. Thế không phải cần thể ngộ một lần mọi đường trong thiên hạ, rồi mới có thể một đường hướng Phật sao? Chẳng có gì khác biệt.” Dường như Lạc Viễn Thương chẳng thích kẻ khác nói đến chuyện gã rơi vào Ma đạo.

Y rơi vào Ma đạo là lúc ở Tiểu Tự Tại Thiên.

Lúc ở cảnh Băng Thiên Tuyết Địa, y và Đường Thời không đi cùng hướng, cũng có những tế ngộ khác nhau. Lê Linh chi thi lần đó khẳng định là do Lạc Viễn Thương thả ra, việc này hẳn là có nguyên nhân.

Lần đó Thị Phi đã nhìn ra chút manh mối, nhưng khi đó Lạc Viễn Thương chỉ bị ma khí quấn thân, chưa phải rơi vào Ma đạo như hiện tại.

Tốc độ tu luyện của Lạc Viễn Thương lại quá nhanh, nếu không phải do có phương pháp đặc biệt gì, thì tốc độ này có thể gọi là thiên tài. Nếu là vậy Thị Phi cũng chỉ có thể nói bản thân không bằng Lạc Viễn Thương.

Hiện tại Lạc Viễn Thương phản bác y, Thị Phi cũng không để ý.

Y nói: “Ngươi do đạo nhập Ma, ta là phá Ma nhập Phật.”

Lạc Viễn Thương chỉ nhìn Đường Thời ở xa xa đang trở lại, cười khẽ một tiếng: “Ngươi có thể lại nhập Phật sao? Hòa thượng động phàm tâm, đã đánh giá định lực của ngươi quá cao rồi.”

Lời vừa dứt, Thị Phi cũng không nói nữa.

“Đường sư đệ đi đâu đó?” Lạc Viễn Thương tự nhiên mà hỏi một câu, nhìn hắn đi tới, rồi dẫn người đi.

Đường Thời thuận miệng nói: “Công pháp có chút vấn đề.”

Àaa, thì ra là chuyện không thể nói.

Chuyện có liên quan đến công pháp đều là bí mật, Đường Thời không nói cũng sẽ không ai hỏi.

Bọn họ từ sơn môn đi vào, Điểm Thúy môn tọa lạc trên một ngọn núi nhỏ, mang vẻ thanh tú, tráng lệ.

Rất nhanh đã thấy được đại điện, Lạc Viễn Thương đi đằng trước, dẫn bọn họ bước lên bậc thang, “Còn chưa kịp nói với môn chủ có khách quý đến, nhưng hai người đã đến rồi, ông ấy nhất định sẽ rất hoan nghênh—”

Đang nói đột nhiên im bặt, bởi vì ngay trước mặt Lạc Viễn Thương bỗng nhiên vang lên tiếng nói: “Diệt Linh trận khởi!”

Linh quang lập tức tràn ra, đại trận sáng lên bao phủ cả đỉnh núi, làm cả ngọn núi như phát sáng!

Diệt Linh trận?

Đường Thời, Thị Phi, ngay cả Lạc Viễn Thương liền bị bao phủ trong đại trận.

Đường Thời chợt buồn cười, thầm nghĩ, sao hắn đi đến đâu cũng xui xẻo như thế, nhưng vẫn không hề hoang mang nói: “Lạc sư huynh, không phải ngươi đã làm chuyện xấu hổ gì đó chứ?”

Mọi người có thấy mỗi lần Đường Thời gọi “Thị Phi sư huynh” nghe thích vãi không :)))))) dù là nghe có vẻ chẳng tốt lành gì :)))

Còn Thị Phi thì cứ người ta hỏi gì đáp nấy aww dù hơi chần chừ xí nhưng cuối cùng là vẫn trả lời đó `(*><*)′

< Q5 – Chương 3

Mục lục

 Q5 – Chương 5 >

3 thoughts on “[Thần Giám] Quyển 5 – Chương 4: Cố nhân quy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s