[Bút Tháp] Chương 1

Chương 1: Vùng đất vô danh – 1

steven-cormann-3suns

(Vẽ bởi Steven Cormann)

_______________________________________

Mùi máu tanh phiêu đãng giữa không trung và mặt đất.

Khắp nơi truyền đến âm thanh trầm khàn, một bầu không khí suy tàn bao trùm bầu trời.

—xác sống vây thành, đội quân chết chóc đã bao vây căn cứ loài người.

Quân đội loài người bày trận, trực thăng treo giữa không trung, xe tăng phía trước, bộ binh phía sau, thành trì ở giữa, giống như một hòn đảo biệt lập giữa cơn bão táp. Tiền tuyến yên ắng, ngay cả tiếng hít thở cũng khó mà nghe được.

Trong sự im lặng chết chóc này— thình lình vang lên một giọng nói uể oải, cam chịu.

“Xong rồi.”

“Lạnh quá.”

“Đã nói rồi.”

“Chúng ta phải ở lại đây.”

Người đang lẩm bẩm một mình kia là một tên mập mạp, có cái đầu bóng loáng. Gã đang đứng trên nóc một chiếc xe tăng, trong tay cầm ống nhòm nhìn vế phía tiền tuyến. Bấy giờ, vạn vật tối tăm, nặng nề, bầu trời tím sậm, mặt đất đen đặc, ánh sáng từ cây đuốc và ngọn đèn đều bị sương mù xám trắng che lấp. Gã đứng đầu quân trận, cái đầu trọc lóc như trở thành nguồn sáng duy nhất.

Một người lủi tới bên cạnh gã.

“Đội… đội trưởng.” người nọ run run hỏi, “không phải anh nói sở trường là đánh phó bản xác sống sao?”

Một người khác cũng lên tiếng “anh nói chém đầu xác sống như bổ dưa thôi mà?”

“—còn là một quả dưa hấu lớn vỏ giòn.”

Đội trưởng đầu trọc cũng run giọng đáp.

“Tụi… tụi bây nhìn xem— thứ đó mà cũng gọi là xác sống hả?” gã giơ tay run cầm cập chỉ về phía trước, “Con mẹ nó đây là thảm họa xác sống đó!”

Chỉ thấy phía trước là đàn xác sống tím đen chậm rãi mà ùn ùn kéo đến, da thịt thối rữa hư hỏng lộ ra nội tạng khô treo bên xương sườn. Đây vốn là cảnh tượng thường thấy ở các phó bản xác sống, nhưng bây giờ chúng nó còn sinh ra những biến đổi khác thường, thậm chí tiến hóa ra cả thủ lĩnh.

Tất cả ánh mắt đều đang hướng về chỗ trung tâm cơn thủy triều xác sống, nơi có một đàn quái vật khổng lồ chậm chạp di chuyển, có con còn lớn như một thành trì, một ngọn núi bước đi trên mặt đất, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung động.

Đây là thủ lĩnh của đàn xác sống, các nhà khoa học gọi nó là “Hắc Satan”. Sau khi đã có thủ lĩnh, sức chiến đấu của lũ xác sống tăng lên khủng khiếp. Tiền tuyến phe nhân loại cứ lui rồi lại lui, cho tới tận hôm nay.

Hắc Satan quả thật là tai họa lớn nhất của quân đội, nhưng tai họa lại không chỉ có một cái.

“Có thấy cá thể A1407 không?” Đội trưởng đầu trọc nói.

Người đồng đội điều khiển ống nhòm bên phải gã đáp: “Không thấy, vẫn đang tìm.”

Một đồng đội khác điều khiển màn hình hiển thị, hình ảnh dừng ở một bộ phận của Hắc Satan, ở cái rãnh nhấp nhô trên vái nó, có một bóng dáng mơ hồ đang đứng, nhìn như là hình dạng con người.

Đây là một trong những hình ảnh khác thường trong mấy tháng gần đây máy bay trinh sát phát hiện.

Qua so sánh, hình người mơ hồ ở quá gần Hắc Satan này đã xuất hiện mấy lần, cũng từng nhiều lần ẩn hiện ở vùng trung bộ vương quốc xác sống, phạm vi di chuyển rất lớn, quỹ đạo hành đồng cũng không phù hợp với đặc trưng của xác sống nhân loại, còn có dấu hiệu nó có thể thao túng những cá thể khác.

Các nhà khoa học nhân loại như lâm đại dịch[1], cho nó số hiệu “A1407”, hoài nghi là một cá thể có chỉ sồ IQ cao tiếp sau Hắc Satan.

[1] Như lâm đại dịch: như thể đối mặt với một kẻ thù hùng mạnh. Mô tả rằng tình huống bạn đang đối mặt là quá nghiêm trọng và bầu không khí căng thẳng.

Quái vật khổng lồ còn chưa có biện pháp đánh chết, lại còn tiến hóa một tân thủ lĩnh hư thực thực, đúng là họa vô đơn chí.

“Thế này thì khó quá.” Đồng đội của gã ánh mắt rã rời, “nhưng mà, nhưng mà không phải kế hoạch của chúng ta rất tốt sao?”

“Ai nói không tốt, chúng ta còn mời cả viện trợ từ bên ngoài mà.” Giọng nói gã đội trưởng đầu trọc có chút mơ hồ, “Đã nói rõ là chia làm hai đường, chúng ta và Úc Thần ngăn chặn đàn xác sống, Hạ Sâm trợ giúp căn cứ nghiên cứu ra vaccine phòng bệnh, thắng trận phòng ngự, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, về Vườn Địa Đàng lấy thưởng— như thế còn không tốt à?”

“Ai mà biết Úc Thần vừa bắt đầu đã gục chứ.”

“Tro cốt còn bị lũ xác sống chơi con mẹ nó nát rồi, há .”

“Đây là ngoại viện giá trên trời Úc Phi Trần hả, há , tao chết mất.”

“Bây giờ xác sống tiến hóa, phương hướng nghiên cứu vaccine của căn cứ cũng tuyên bố sai lầm.”

“Thằng nhóc Hạ Sâm đem theo vaccine hàng mẫu còn bị xác sống biết bay bắt đi rồi.”

“Mất cả chì lẫn chài rồi đội trưởng ơi.”

“Xong thật rồi đội trưởng à.”

“Đúng đó, đội trưởng.”

“Câm mồm!” Cơ mặt gã đội trưởng giật giật “Bây giờ mà nghe thấy cái chữ “Úc” này tao liền nổi khùng, mẹ nó tao chưa bao giờ thấy cái loại không đáng tin như vậy—”

Ngay lúc đó, một âm thanh chói tai vang lên, báo động nổ ran, chiếc trực thăng quân sự đã lao quá xa, cánh quạt đập mạnh vào một con chim xác sống, thân máy bốc lửa bừng bừng, nó quay cuồng kéo theo làn khói đen vẽ ra một đường parabol, rồi cắm đầu lao xuống.

“Ầm—”

Tiếng đại bác đầu tiên nổ tung bầu trời đen kịt, giống như một tia ám hiệu, giây tiếp theo, tiếng súng chấn động vang lên, khói thuốc mù mịt bốn phía.

Đánh thật rồi.

Gã đội trưởng đầu trọc nổi giận gầm lên một tiếng, nâng khẩu trọng pháo bên cạnh lên— nhưng thứ này quá nặng, ngay cả hình thể cường tráng phi thường của gã cũng không thể chịu nổi, tiếng rống giận dữ liền biến thành một tiếng “đệch”. “Rầm” một tiếng, khẩu pháo hạng nặng rơi trở lại giá đỡ như cũ.

Gã kiểm tra nhồi vào hộp, kéo ống ngắm xuống hướng về phía trước, tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

“Đánh kiểu gì đây?” Tựa hồ là tình huống khẩn cấp, đồng đội cũng không cười nhạo một màn xấu hổ vừa rồi, mà nôn nóng đặt câu hỏi.

“Tuy tao cũng không biết đánh kiểu gì,” đội trưởng nói “nhưng căn cứ ta có kinh nghiệm tung hoành các phó bản xác sống. Cái loại quái vật khổng lồ này thoạt nhìn kiên cố, nhưng chắc chắn có điểm trí mạng. Nhớ kỹ sáu chữ này của tao, mèo mù vớ phải chuột chết. Chỉ cần bắn nó thật nhiều, thì nhược điểm gì cũng lòi ra thôi.”

Đáng tiếc, không có ai nghe gã nói nhảm. Bọn họ đều đang run lẩy bẩy.

“Sợ cái gì?” Đội trưởng trở vào khoang, quát “cùng lắm thì chờ nhận cơm hộp! Chỗ này cũng không phải cổng Đêm Vĩnh Hằng!”

Âm cuối hòa vào tiếng lửa đạn đinh tai nhức óc, nhưng lời gã quả thật đã trấn an cảm xúc những người ở đây. Đồng đội ở các vị trí đã bắt đầu hoạt động bình thường.

Cửa trên nóc xe tăng đóng kín, bánh xích vững vàng bám lấy mắt đất lao về phía biển xác sống.

Đây là việc làm cực kỳ nguy hiểm, nhưng tình hình nguy cấp, họ không có lựa chọn khác.

“Phải luôn phòng bị A1407”, đội trưởng nói với các thành viên trong khoang, “Hắc Satan ở đằng kia, dù sao cũng không chạy đi đâu được. Nhưng nghĩ đến có con quỷ kia còn chưa xuất hiện, tao có dự cảm không tốt.”

“Đã rõ.”

Trong khoang hơi chấn động, liên tục có thi thể xác sống đập vào bên ngoài xe tăng, âm thanh nặng nề ầm ầm truyền đến, như một hồi trống u ám.

“Chú ý mặt phải!”

Tầm nhìn cực thấp trong lớp khói bụi trắng xám, một con quái vật khổng lồ cao ít nhất năm thước đập vào thành xe tăng, tấm thép kêu cót két, xe tăng xém chút nữa là bị lật. Nhưng họ phản ứng cũng không chậm, ngay khi con quái khổng lồ lùi lại lấy đà, đạn xuyên giáp nổ tung cổ nó, thành công ngăn chặn.

“Có chút không ổn rồi,” có đồng đội nói, “nhưng so với tưởng tượng của tao thì tốt hơn một chút, tao còn tưởng chúng ta cũng vừa mở màn đã gục ấy chứ.”

Hắn quay đầu, đã thấy đội trưởng nhìn chằm chằm cảnh tượng bên ngoài phát trên màn hình, gã lẩm bẩm: “Không đúng… tao cứ thấy sai sai.”

“Không đúng.” Một đồng đội cũng đang nhìn màn hình lên tiếng.

“Sai sai á.” Lại một giọng nói khác vang lên.

“Tụi mày là máy phát lại hả?” Gã đội trưởng hết chịu nổi.

“Quả thật là không hợp lý,” rốt cuộc cũng có người nói khác, “Một số xác sống vẫn ở trạng thái bất động, không có hành vi tiến công. Thế nên lúc nảy chúng ta không cảm thấy quá áp lực.”

“Con ở hướng mười giờ hình như chết rồi. Hướng một giờ cũng có hai con.”

Theo chi thị nhìn qua, hướng một giờ quả thật có hai cái xác thối rửa trắng bệch đang rũ đầu xuống, biển xác sống chảy đến đâu, chúng theo đến đó, không có động tác khác, cũng không cắn xé.

Phóng tầm mắt về phía chiến trường, những xác sống như vậy lại không hề ít.

Lông mày đội trưởng dần dần nhíu lại, giọng nói cũng trầm hơn nhiều, gã nói nhanh: “Mở cửa nắp ra, tao phải ra ngoài xem thử.”

Giống như là mắt thường nhìn tận mắt sẽ rõ ràng hơn màn hình hiển thị vậy. Gã ló nửa người ra khỏi xe tăng, nâng ống nhòm lên quan sát tình hình xung quanh, sắc mặt dần trắng bệch, thấp giọng lặp lại “không đúng, không đúng…”

“Không đúng chỗ nào?”

“Hồi lâu lắm rồi tao từng thấy cảnh tương tự như này trong một phó bản xác sống khác. Chúng nó được thủ lĩnh khống chế, bắt đầu biến đổi lần hai. Đợt đó nhóm tao hầu như chết hết.” Đội trưởng đầu trọc như nhớ đến một chuyện cực kì đáng sợ, âm cuối hơi run rẩy rồi đột nhiên rống to: “Ngừng bắn! Tất cả cảnh giác! Thông tín viên chuyển trung tâm tiếp Mặt trận Thống Nhất! Tăng cường giám sát thủ lĩnh!”

Gã lại nói: “Hắc Satan không có bản lĩnh này, người tìm A1407 đâu? Giám sát viên!”

“Vẫn, vẫn chưa tìm được…”

“Nuôi phí cơm!” Đội trưởng mắng to một tiếng, một bên cầm lấy máy truyền tin liên lạc với trung tâm Mật trận Thống Nhất, rống lớn “Ngừng bắn, chuẩn bị phòng ngự!”, một bên giận đùng đùng nhìn vào khoang xe, đột nhiên bắt gặp ánh mắt đồng đội trong khoang ngẩng đầu nhìn mình.

—hai mắt mở to, ánh mắt dại ra, hình như là bị bất ngờ dọa sợ.

Tiếng lửa đạn thình lình dừng lại, vừa thấy ánh mắt kia đội trưởng cũng không khỏi giật mình, sau lưng ớn lạnh.

“Trừng tao làm gì,” hắn cười nhạo, “cũng không phải phó bản khủng bố.”

Vừa dứt lời, gã hình như cảm giác được gì đó, chậm rãi quay đầu—

Trên vai gã có một sức nặng truyền đến, giống như một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên.

Động tác quay đầu của gã cứng đờ, lại nghĩ lũ xác sống không thể thực hiện một hành động cấp cao như “vỗ vai”, nên gã dùng khóe mắt liếc nhìn trên vai.

Quả thật là một bàn tay, từ góc độ này chỉ có thế thấy ngón giữa, ngón áp út và ngón út.

Là tay nhân loại, hoặc có thể nói là tay đàn ông. Móng tay vuông vức, đốt ngon tay dài mà rõ rệt.

Chỉ là bàn tay này trông quá mức nhợt nhạt, mà mạch máu bên dưới lớp da mờ mờ lộ ra màu xanh tím, rõ ràng là thuộc về xác sống.

Hơn nữa, gã cũng không nghe thấy tiếng hít thở.

Phút chốc, trong đầu gã xẹt qua một ý tưởng kinh hoàng.

Có xác sống ở ngay phía sau hắn.

Một tay gã đã đặt trên cây mã tấu bên người, bình tĩnh tiếp tục quay đầu lại.

Tầm nhìn dần rộng hơn, ngón trỏ tái nhợt thon dài lọt vào tầm mắt, một chiếc nhẫn mỏng màu đen quen thuộc, mọi người trong đội đều đeo một chiếc trên tay.

Đội trưởng ngẩn người.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ máy truyền tin, là tiếng dò hỏi từ Trung tâm Mặt trận Thống nhất.

“Xin hãy báo cáo tình huống và lý do ngừng bắn.”

“Xin hãy báo cáo tình huống và lý do ngừng bắn.”

“Xin hãy báo cáo tình huống và lý do ngừng bắn.”

Mà ngay phía sau hắn, một giọng nói khác vang lên, ngữ điệu bình thường, âm sắc lãnh đạm, không hề có lên xuống.

“Sao lại ngừng bắn?”

Không đợi câu trả lời, ngón tay lạnh lẽo đã gỡ xuống máy truyền tin trong tay đội trưởng đầu trọc.

“Nghe tôi chỉ huy.” Sinh vật không biết là người hay xác sống kia nói vào máy truyền tin. Giọng nói này có phần quen tai.

Đội trưởng đờ đẫn.

Đội trưởng đờ đẫn nhìn về phía đồng đội thẫn thờ.

Đồng đội thẫn thờ dời mắt trở lại đội trưởng mình, hé miệng, dùng khẩu hình chậm rãi nói mấy chữ.

“Có, nội, gián.”

Khóe miệng đội trưởng giật giật mấy cái, với tay phải ra sau lưng cầm lấy khẩu bazooka[2]  yêu dấu, hít mấy hơi thật sâu, giống như là đang lấy can đảm.

[2] Bazooka còn được viết là badôca, là một loại súng chống tăng không giật rất nổi tiếng được sử dụng suốt từ Thế chiến 2 cho tới tận Chiến tranh Việt Nam.

Sau đó, âm thanh phẫn nộ vang lên khắp chiến trường.

“ÚC— PHI— TRẦN—!!!!”

“TAO— PHẢI— KHIẾU— NẠI— MÀY—!!!”

_______________________________________

< Mở đầu

Mục lục

 Chương 2 >

3 thoughts on “[Bút Tháp] Chương 1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s